
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68: Hoàn chính văn
- Chương 69: Niên thiếu có em (1)
- Chương 70: Niên thiếu có em (2)
- Chương 71: Niên thiếu có em (3)
- Chương 72: Niên thiếu có em (4)
- Chương 73: Niên thiếu có em (5)
- Chương 74: Niên thiếu có em (6)
- Chương 75: Niên thiếu có em (7)
- Chương 76: Niên thiếu có em (8)
- Chương 77: Niên thiếu có em (9)
- Chương 78: Niên thiếu có em (10)
- Chương 79: Niên thiếu có em (11)
- Chương 80: Niên thiếu có em (12)
- Chương 81: Niên thiếu có em (13)
- Chương 82: Niên thiếu có em (14)
- Chương 83: Niên thiếu có em (15)
- Chương 84: Niên thiếu có em (16)
- Chương 85: Niên thiếu có em (17)
- Chương 86: Niên thiếu có em (18)
- Chương 87: Niên thiếu có em (19)
- Chương 88: Quãng đời còn lại có em (1)
- Chương 89: Quãng đời còn lại có em (2)
- Chương 90: Quãng đời còn lại có em (3)
- Chương 91: Quãng đời còn lại có em (4)
- Chương 92: Quãng đời còn lại có em (5)
- Chương 93: Quãng đời còn lại có em (6)
- Chương 94: Quãng đời còn lại có em (7)
- Chương 95: Quãng đời còn lại có em (8)
- Chương 96: Quãng đời còn lại có em (9)
- Chương 97: Phiên ngoại bảo bảo
- Chương 98: Phiên ngoại Chu Tiêu Hàm (1)
- Chương 99: Phiên ngoại Chu Tiêu Hàm (2)
Tên Hán Việt: Quai, đô thính nhĩ đích
Tác giả: Diệp Tích Ngữ
Editor: Shmily
Nhân vật chính: Thẩm Thần, Đông Lộ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Vườn trường, Đô thị tình duyên*
Văn
án 1:
Đông Lộ là băng sơn mỹ nhân
nổi danh của Cửu Trung, thành tích học tập ưu tú, thanh lãnh nội liễm, người
theo đuổi đếm không xuể, mỗi ngày đều sẽ có một nam sinh tới mời cô đi ăn cơm,
thế nhưng cô chỉ tiếp nhận lời mời của giáo thảo*, cho nên ai cũng cảm thấy
Đông Lộ có ý với cậu ta.
*Giáo thảo: Là một từ mà học sinh Đài
Loan dùng để gọi nam sinh đẹp trai nhất trường.
Nhưng chỉ có một mình Đông
Lộ biết, người cô thích không phải giáo thảo mà là người luôn đi theo sau giáo
thảo, tiểu tùy tùng tú sắc khả xan của cậu ta.
Văn án 2:
Đông Lộ vẫn luôn cho rằng,
Thẩm Thần là một cún con phúc hậu và vô hại, thẳng tới rất lâu về sau, cô nhìn
thấy hắn dùng một tay xách tên côn đồ từng bắt nạt cô lên, hung hăng ấn lên trên
tường.
Lúc đó cô mới biết được,
hóa ra dáng vẻ văn nhã nhu nhược mà hắn bày ra trước mắt cô từ trước tới giờ
đều là giả.
"... Hiện tại tớ chạy
có còn kịp không?"
Thẩm Thần từ phía sau mạnh
mẽ ôm lấy cô, miệng hơi lẩm bẩm: "Muộn rồi."
Lưu ý:
1. Không phải đảo truy, nam
chính giả heo ăn thịt hổ từ đầu.
2. Sủng văn hàng thật giá
thật, sẽ ngọt tới mức khiến răng bạn rụng hết.
Tác giả: Diệp Tích Ngữ
Editor: Shmily
Nhân vật chính: Thẩm Thần, Đông Lộ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Vườn trường, Đô thị tình duyên*
Văn
án 1:
Đông Lộ là băng sơn mỹ nhân
nổi danh của Cửu Trung, thành tích học tập ưu tú, thanh lãnh nội liễm, người
theo đuổi đếm không xuể, mỗi ngày đều sẽ có một nam sinh tới mời cô đi ăn cơm,
thế nhưng cô chỉ tiếp nhận lời mời của giáo thảo*, cho nên ai cũng cảm thấy
Đông Lộ có ý với cậu ta.
*Giáo thảo: Là một từ mà học sinh Đài
Loan dùng để gọi nam sinh đẹp trai nhất trường.
Nhưng chỉ có một mình Đông
Lộ biết, người cô thích không phải giáo thảo mà là người luôn đi theo sau giáo
thảo, tiểu tùy tùng tú sắc khả xan của cậu ta.
Văn án 2:
Đông Lộ vẫn luôn cho rằng,
Thẩm Thần là một cún con phúc hậu và vô hại, thẳng tới rất lâu về sau, cô nhìn
thấy hắn dùng một tay xách tên côn đồ từng bắt nạt cô lên, hung hăng ấn lên trên
tường.
Lúc đó cô mới biết được,
hóa ra dáng vẻ văn nhã nhu nhược mà hắn bày ra trước mắt cô từ trước tới giờ
đều là giả.
"... Hiện tại tớ chạy
có còn kịp không?"
Thẩm Thần từ phía sau mạnh
mẽ ôm lấy cô, miệng hơi lẩm bẩm: "Muộn rồi."
Lưu ý:
1. Không phải đảo truy, nam
chính giả heo ăn thịt hổ từ đầu.
2. Sủng văn hàng thật giá
thật, sẽ ngọt tới mức khiến răng bạn rụng hết.