Chương 20: Nguy hiểm


Hạ Quyết Vân tự dưng bật cười làm Tạ Kỳ Mộng thấy bất an.
Thôi xong rồi, người anh em của anh ta bị bỏ bùa rồi, hoặc cũng có thể là bị đập hỏng đầu.
Đúng lúc ấy, Khung Thương trong phòng quay đầu, vừa hay thấy hai người đứng ngoài cửa.
Ánh mắt cô lạnh nhạt, con ngươi sâu hun hút nhìn chằm chằm hai người bên ngoài, tạo cho người đó ảo giác luôn bị dõi theo.
Có vẻ như cô nhận ra Tạ Kỳ Mộng nên cố ý cúi mặt, làm cho ngũ quan mình dưới ánh đèn thêm phần thâm trầm.
Đồng thời, cô nhếch môi, nở một nụ cười cực kỳ khiêu khích.
Cô rất biết cách kích thích Tạ Kỳ Mộng, và cũng đã thành công làm thế.
Trong nháy mắt, sống lưng Tạ Kỳ Mộng lạnh toát.
Bao lời anh ta định nói đều bị dọa cho nuốt ngược vào trong.
Anh ta sợ Khung Thương.
Nó đã tác động đến anh ta trong một thời gian trước đấy và giờ biến thành rễ cắm sâu dưới đáy lòng.
Chỉ cần nhìn thấy người là mặt phẳng ấy lại lẳng lặng nhấp nhô.
Anh ta vô thức nhìn về phía Hạ Quyết Vân, muốn người anh em của mình quay ra xem tự nhìn dáng vẻ khủng bố của Khung Thương.
Không ai là không thấy cô nguy hiểm sau khi gặp được người thật.
Ai ngờ nét mặt người đằng sau lại bình thản, ung dung mà không mất phép lịch sự, gật đầu chào hỏi đối phương.
Ánh mắt này, Hạ Quyết Vân đã từng trông thấy, đó là vào lần gặp đầu tiên của hai người trong trò chơi.
Tuy hiểu biết của anh về Khung Thương có hạn nhưng anh dám chắc rằng cô đang cố ý.
Cô rất thích lấy nó làm trò đùa, coi đối phương như bạn nhỏ mà trêu rất dai.
Chẳng qua lần trước là do anh đến muộn, còn lần này, cô nhắm vào Tạ Kỳ Mộng.

Hạ Quyết Vân vừa nghĩ đến đây thì bị Tạ Kỳ Mộng túm chặt lấy tay, muốn lôi người đi.
Khung Thương nhìn theo hai người một lúc rồi nhàm chán dời tầm mắt.
Hai người đi đến cuối hành lang, ngay gần lối rẽ.
Tạ Kỳ Mộng dừng lại đứng nghiêm chỉnh đối mặt với Hạ Quyết Vân.
Tạ Kỳ Mộng đặt tay lên vai Hạ Quyết Vân, nghiêm túc nói: "Cậu tưởng tôi đang giỡn chơi với cậu à?"
"Cái này không liên quan gì tới giỡn chơi cả, do quan điểm của chúng ta khác nhau thôi.
Lão Tạ, Tam Yêu cũng có quy tắc của Tam Yêu, không thể tự do làm như mình muốn giống cậu được." Hạ Quyết Vân thoáng ngừng, sau nói: "Hơn nữa, tôi tin tưởng vào phán đoán của mình."
"Sợ nhất cái gọi là tin tưởng." Tạ Kỳ Mộng cười khổ: "Trông thì có vẻ cô ta cách mình cả ngàn dặm nhưng càng thế mới đáng sợ.
Đến khi cô ta buông lỏng cảnh giác với cậu, cậu cũng lại cho rằng mình đã phá tan được tầng phòng bị của đối phương.