Làm mai sao ? thật đau đầu


      Thành phố C đang vào mùa hè, nơi đây được thiên nhiên ưu đãi nên suốt bốn mùa đều không hận làm cho con người ta dễ chịu, mùa hạ có thể nghe được tiếng ve kêu nhưng kì thật tôi lại cảm thấy cái âm thanh ấy thú vị làm sao, dù biết đó là âm thanh ám ảnh của nhiều người, gió nhè nhẹ thổi qua làm tóc tôi cứ bay bay, mắt cũng khô vì gió. Tôi vội chỉnh lại mớ tóc vốn đã rối tinh rối mù của mình.
      Ở cạnh bờ sông, tôi ngồi dưới tán cây, bóng râm đã ôm trọn tôi vào lòng che chở tôi khỏi cái nắng muốn xuyên thẳng qua đầu, tôi đặt bút xuống, thở hắt ra vì cuối cùng cũng đã hoàn thành bức tranh vẽ cho kịp kì hạn của mình. 
      Đúng vậy, tôi là Tạ Anh, một họa sĩ vẽ truyện tranh cho trẻ em, có thể nói cái nghề này lương bỏng vô cùng bấp bênh, nhưng rất may, một năm về trước tôi đã được ứng tuyển vào một công ty tương đối tốt, nên nếu sống tiết kiệm thì vẫn có thể thảnh thơi, an nhàn được.
       Trong công ty, ở bộ phận của tôi đa số là các chị, các cô, nên không biết vô tình hay cố ý tôi trở thành tiểu đệ đệ vô cùng được cưng chiều, tôi thường xuyên nhận được ánh mắt từ bi, long lanh như mẹ hiền của các bác, chắc mọi người thắc mắc tại sao là tiểu đệ đệ mà không phải là mẫu bạn trai hay chồng lý tưởng, vì trời sinh tôi có gương mặt nho nhỏ, hai má có lúm đồng tiền thêm mắt hai mí to to, nên thay vì khen đẹp trai họ càng thích khen tôi dễ thương, tiểu ngốc manh.
       Đôi lúc tôi hay tỏ ra bất mãn, nhưng thật ra trong lòng vô cùng thích được người ta khen như vậy.
       Tôi đã 22 tuổi, nên nhiều đồng nghiệp ngõ ý muốn làm mai cho tôi vài cô nương đáng yêu, dịu dàng. Tôi cũng luôn lựa lí do trốn tránh vô cùng khuôn mẫu, rằng còn đang chăm lo cho sự nghiệp hay đơn giản là còn quá trẻ chưa đủ khả năng lo cho họ.
       Nhưng mà trong tâm can đã nhảy zumba tùm lum, vì sự thật tôi là Gay. Phải, là gay đấy, dù có đưa mấy cô gái từ thanh lịch kín đáo, đến sexy gợi cảm cũng không khiến tôi hứng thú nổi. Thật khiến người ta nhức đầu. 
       Sau khi vẽ xong tôi đã nhanh chóng cất "trái ngọt" của mình vào căp chuẩn bị đem đi bán. Đạp trên con xe cũ của mình, âm thanh cót két tôi đã được nghe hơn ba năm, chầm chậm lái qua vài con phố, gió mát quá làm tôi xém quên mất mình đang lái xe. Cuối cùng cũng về tới công ty. Công ty tôi không thể nói là quá lớn, nhưng cũng nằm trong trung tâm thành phố. Tôi đi vào vui vẻ chào mọi người, rồi tiếp tục làm việc. Chiều đến, tôi về nhà. Nấu cho mình vài món ngon, dù là ở một mình nhưng tôi chưa từng bạc đãi bản thân, bận cấp mấy cũng cho cái bụng nhỏ của mình được no đủ.
         Ăn xong, nhanh chóng rửa bát rồi tôi ra công viên hóa thân thành chú thỏ hồng bán kẹo và chụp ảnh cùng mọi người.
         Hôm nay, vẫn như thường lệ tôi bán được rất nhiều kẹo, đang vui vẻ hí hửng chạy đi tìm khách thì đã thấy một đám đông lớn, tôi tự nhủ:
       - " Lần này, trời độ mình quá" Cậu cảm thán.
         Nhanh chóng hòa vào đám đông, nhưng không ngờ nó là một cuộc hỗn loạn thì đúng hơn. Vì đám đông quá kinh khủng mà cậu còn mặc bộ đồ thô kệch nặng nề nên đã nhanh chóng thở không ra hơi, toàn bộ kẹo và ví tiền không biết từ khi nào đã nhảy ra khỏi tay cậu nằm chễm chệ dưới nền đất thảm thương, cậu cố gắng để lấy lên nhưng đám người đằng sau đã hú hét dẫm lên cậu.
    - " Cứu....cứu tôi". Cậu la hét trong tuyệt vọng.
        Mãi một lúc sau mới có cảm giác khí quản được lưu thông, tiếng la hét của đám đông cũng đã dần tản đi rồi mất hút. Cậu nhanh chóng bò dậy tìm ví tiền của mình. Nhưng đúng như kịch bản, nó đã biến mất không còn dấu vết.
   - " Quá thảm rồi...thôi còn giữ được cái mạng nhỏ này là may rồi ". Cậu thầm cảm thán.
         Chưa kịp hoàn hồn được bao lâu, cậu đã bị ai đó nắm tay thỏ kéo đi.