Chương 17


#VeronicaDeMary
Hoành Yến từ lúc nghe được đi ra ngoài thì rất vui, cứ cười từ đầu đến cuối, Ngôn Thành Lâm thấy bé con vui vẻ như thế liền trách bản thân tại sao không cho cô ra ngoài sớm hơn chứ, khiến cô buồn như vậy mãi khi ở nhà.
"Đi thôi." - Ngôn Thành Lâm nắm tay Hoành Yến, cả hai đi ra khỏi nhà, tay trong tay mỉm cười rất vui vẻ.
Họ đi dạo gần công viên, làn gió mát mẻ thoải mái cứ lướt qua nhè nhẹ, thời tiết tươi đẹp này không đi chơi thì thật tiếc nuối, Ngôn Thành Lâm cùng Hoành Yến đi ăn kem, uống nước ép, cùng đi qua muôn vàn màu sắc tươi đẹp của ngày đẹp trời.
Hoành Yến đi thêm vài bước, đột nhiên lại nghe thấy giọng... giọng nói rất quen thuộc của một người.
"Hợp Nhi, em thấy đống tiền ta kiếm được có thể mua được một căn biệt thự không?"
Cô gái đó cứ cười liên tục mà gật đầu.
"Tất nhiên rồi haha, số tiền của con nhỏ đã chết kia chúng ta còn chưa sử dụng hết, tụi mình dư sức mua một căn to luôn."
Cô chợt dừng lại, tự nhủ bản thân không được manh động, trọng bụng vẫn còn bé con nên không được làm bậy, kéo kéo tay áo của anh lại mà thì thầm.
"Thành Lâm, đằng trước là Ninh Hạo và bạn thân cũ của em..."
Nghe xong anh liền nhìn lên hắn ta, thì ra hắn chính là kẻ hại cô, không ngờ lại gặp hắn ngay tại đây...
"Con nhỏ đó đã chết rồi, mong cô ta lên thiên đàng phù hộ cho tụi mình sống tốt, khi chết ta sẽ lên thiên đàng cùng cô ta."
Hợp Nhi nghe xong thì lại cười ha hả, Hoành Yến đúng là đáng đời.
Ngọn lửa trong người Ngôn Thành Lâm chợt nổi lên, hắn ta xúc phạm cô...hãm hại cô...mà còn nói muốn lên trên sao? Hắn ta là gì chứ?
Tay anh chợt gập lại thành nấm đấm, dùng lực vô cùng mạnh tiến thẳng đến hắn ta, đấm liên tục vào mặt Ninh Hạo.
Đột nhiên bị người khác xông tới và đánh, hắn ta chẳng hiểu gì mà cứ chửi bới tới.
"Anh...anh là ai? Sao lại đánh tôi? Anh muốn chết à?"
Cứ thế anh chẳng nói gì mà đấm tiếp, mắt Ninh Hạo đã bầm tím hai con, khuôn mặt chẳng chỗ nào còn hoàn chỉnh, răng rụng rơi chẳng còn cái nào, kì này hắn ta phải trồng răng mới rồi. Ngôn Thành Lâm bấm nút gọi cho Lý Tuyên.
"Đến công viên gần nhà tôi xử lí tên này đi."
"Vâng."
Hợp Nhi đứng bên ngoài nhìn Ninh Hạo, hắn ta đã trở nên xấu xí rồi, chẳng còn gì để lợi dụng, liền lén lút đem tiền đang giữ mà bỏ trốn trong đám đông.
Ngôn Thành Lâm nhìn Hoành Yến, thấy cô cứ đứng nhìn thẩn thờ mãi, anh cứ nghĩ cô buồn, liền tới an ủi cô.
"Hoành Yến, đừng khóc nữa, mọi chuyện đã qua rồi, hắn ta đã bị anh đánh, chắc chắn sẽ không dám làm bậy nữa."
Ngoài dự đoán của anh, Hoành Yến lại cười, cười rất đẹp, cô cười như chưa từng được cười, không nhịn được mà nói ra, đồng thời đưa tay xoa đầu anh.
"Không, không phải, em cảm thấy rất buồn cười vì khuôn mặt anh ta, anh làm tốt lắm."
Được cô bé của anh khen, mặt Ngôn Thành Lâm có chút đỏ.
Ninh Hạo được người của Ngôn Thành Lâm khiên đi bệnh viện, tình trạng của anh ta cũng khá nặng, hắn ta có thể sẽ nằm viện rất lâu đấy.
_____________________________________
Khi Hoành Yến mang thai được 5 tháng, chứng ốm nghén của cô cũng giảm bởi sự chăm sóc của anh, đã ít khó chịu đi nhiều. Lúc này bụng cô cũng đã to lên khá nhiều. Chuyện học hành của cô đã được hoãn lại để có thai kỳ thuận lợi mà sinh nở.
Lúc này cô và anh đang nằm xem phim, bộ phim này rất hay, Hoành Yến xem mãi không chán, đột nhiên bụng cô bị đạp một cái, cô chợt đứng hình mà nhìn xuống. Tiếp đó em bé trong bụng liền đạp thêm một cái nữa.
Hoành Yến cảm thấy rất bất ngờ, đây là điều người mẹ rất thích thường hay nói, quả thật rất xúc động, bé con của họ cũng có thể đạp mạnh như thế.
Cô lay lay áo của Ngôn Thành Lâm mà nói, mắt thì rưng rưng nước do xúc động.
"Thành Lâm, bé con trong bụng...bé con trong bụng đang đạp em."
Ngôn Thành Lâm nghe xong liền nhìn sang, khuôn mặt có chút hiếu kì. Hoành Yến thấy thế liền nắm lấy tay Ngôn Thành Lâm mà đặt lên bụng mình.
"Anh đợi một chút liền cảm nhận được ngay." - Hoành Yến cất tiếng, mắt nhìn chăm chăm vào chiếc bụng của mình, anh có thể nhìn ra cô mong mỏi thế nào, liền phối hợp chờ đợi theo cô.
Khoảng vài phút sau, vật nhỏ trong bụng bất ngờ đạp thình lình một cái.
"Anh...anh cảm nhận được không? Bé con đang đạp rồi này."
Hoành Yến vui đến mức bật khóc. Ngôn Thành Lâm thấy thế liền đưa tay chùi đi những giọt nước mắt ấy.
"Anh cảm nhận được rồi, bé con của chúng ta chắc chắn rất khoẻ mạnh."
Hoành Yến nghe thế thì gật đầu đồng tình.
"Thành Lâm, anh thích con trai hay con gái?"
"Anh tất nhiên là thích con gái, cô bé sẽ rất giống em, vô cùng dễ thương, còn con trai thì...chắc cũng được."
Hoành Yến nghe thế thì biết ngay anh thích con gái, cô cũng không biết sinh linh nhỏ của cô là con trai hay con gái, nhưng đều là con cô, cô đều thích cả hai, con trai hay con gái cũng được cả.