[23] - Lời Tâm Sự


...
- Vậy... xác định em sẽ ở đây cho đến khi hết tết này?
- Vâng, chủ yếu đi chơi thôi. Cũng có khả năng em sẽ về sớm hơn dự kiến
- Ở đây với bọn chị đi (Margaretha)

Bất chợt mặt nước tĩnh lặng, em nghiêng đầu tựa vào xe rơi vào trầm tư một lúc...
- Em không biết, em đang tính xem em sẽ đi đâu...
- Đi đâu cũng được, bọn chị có thể cùng em mà...?
- Thời gian của em còn rất nhiều, em có thể từ từ quyết định sau. Quan trọng là khi nào trở về phải cho bọn anh biết câu trả lời đấy...
- Vâng vâng em biết rồi~
Em không phải là một người thất hứa, nhưng nếu phân vân giữa niềm tin và nghi ngờ thì ắt hẳn trong lòng em chẳng có một chút niềm tin gì ở những người bạn mới cả...
Quay về phía lớp 10A7, Michiko đã bao năm chia tay cuối cùng cũng gặp lại người yêu cũ của mình, đồng thời là anh trai của Joseph - Claude Desauniers
- Anh không dắt theo cô ấy sao?
- Cô ấy bận rồi, vả lại hôm nay anh muốn dành thời gian với gia đình hơn
- Gớm, bỏ tôi một góc theo người yêu rồi nói như thể
- Xem lại chú mày đi
Joseph hất mặt, tay ôm khư khư Aesop trong lòng không buông ra. Aesop bất lực để yên đó, chí ít cũng được crush ôm chứ bộ :))
- Claude!! Lâu rồi mới gặp (Michiko)
- Michiko? Cô vẫn khỏe chứ?
- Rất khỏe nhé, anh thì sao?
- Khá ổn cho đến khi sáng nay nghe tin thằng em xách cái tấm thân đầy c*t của nó về
- Gì hồi nào ông?

Claude cười khẩy khiến Joseph tức đến hộc máu nhưng chẳng làm được gì. Cuối cùng anh cũng phải trở về nhà, nơi mà anh xa cách cũng hơn 10 năm trời...
- Cô Michiko!!
- Sao thế Emma?
- Bọn con đi tham quan quanh đây được không cô?
- Từ từ đã mấy đứa, về nhà trước đi rồi tính gì tính sau
- Hể!? Bọn con không được tham quan?
- Không hẳn, giờ tối rồi, mấy đứa muốn đi phượt để sáng mai đi!! Nhất là... có vài đứa mệt lả người kìa...
Claude liếc sang phía một vài giáo viên trên tay bế bé học sinh, gương mặt khá là.... hào hứng nhỉ? 
Học sinh xanh xao kiểu đấy anh không dám để ra đường một mình. Thế là đành phải vào nhà trước rồi mới tính tiếp...
30 phút sau....
- Thật là... bảo ăn rồi mới ngủ mà (Michiko)
- Thôi bỏ đi, cả ngày hôm nay ôm cái máy bay cũng mệt rồi mà 
- Anh đừng nói thế, vài đứa em sợ buồn nôn mới không dám cho nó ăn đấy
- .... Em không cần lo đâu Michi, chúng ta cần nói chuyện đấy
Michiko biết nói là nói chuyện gì, cô cũng chẳng thèm để ý đến anh nữa rồi, chỉ là... ít nhất cô cũng phải tâm sự chuyện hiện tại đã chứ...
- Michiko, lâu nay em sao rồi?
- Vẫn ổn, em cứ nghĩ thất tình đau lòng quằn quại này kia chứ?
- Haha... Cũng chẳng đến thế đâu...
- Anh chẳng cắm sừng em, thậm chí còn giới thiệu cô ấy nữa mà
- Rồi rồi anh biết, cô ấy đến sau, em đến trước...
- Bỏ đi, vả lại em đang tia người khác
- Hửm? Ai cơ?

Bất giác Michiko mỉm cười, rồi nâng tách trà lên...
- Bí mật...
Claude cười thầm trong lòng, nói thế thôi chứ anh đây biết hết. Anh nhớ hồi còn cấp 1, Michiko cũng là học sinh du học, vì thế mà phải cách xa bạn bè mình đến tận 3 năm trời...
Tình yêu tuổi học trò là tình yêu đẹp nhất trong lòng. Quả thật là như thế, anh từng rất yêu cô, nhưng rồi lại bỏ đi vì cái chết của gia đình ập đến... Joseph - em trai anh thì lại chẳng quan tâm đến việc đó, đến lúc cuối cùng, Joseph lòng vẫn tràn đầy căm thù anh...
- Anh đang nghĩ gì thế?
- À không, anh chỉ đang nghĩ lại trong quá khứ anh từng bội bạc với em ra sao thôi
- .... Thôi đi ông, chuyện qua rồi qua luôn... Sau này mà đám nhỏ có yêu, em nhất định không để nó phạm sai lầm giống em và anh đâu
Hai người bật cười, rồi liếc sang phía màn trời đêm. Michiko nhớ rất rõ ngày xưa, cô từng yêu say đắm Claude, nhưng rồi bị chính tình yêu đó giết hại. Nhưng cuối cùng cô vẫn không gục ngã, cứ thế mà tiến lên. Niềm tin vẫn còn thì người vẫn sống mà...
.
Sáng hôm sau, chính xác hơn là đúng 8 giờ sáng, Michiko đã thấy có gì là lạ ở trước cửa nhà rồi, nhưng cô cũng chẳng quan tâm vì đó là chuyện bên ngoài...
Nhóm Naib, hội anh em cây khế rất muốn ra ngoài dạo chơi, nhưng lại không biết nói tiếng Pháp. Thế là cô đành phải để mỗi nhóm cần có một người phụ trách phiên dịch mới ổn...
- Edgar, nhóm còn lại nhờ con nhé
- Mẹ... Con đã bảo là con không muốn đi mà?
- Chứ ngoài con, Andrew, Helena và Flora ra thì ai còn thông thạo 7749 thứ tiếng nữa?
- Nhưng...
- Ra ngoài cho đổi gió, cần gì phải liên lạc cho mẹ. Đừng đi theo người lạ!
- Vâng vâng...
Em chán lắm, dù thật sự chẳng muốn rời đi chút nào nhưng cả lớp đều muốn ra ngoài nhưng em thì chẳng muốn ra.
Thế là Michiko phân em vào nhóm nam lẫn nữ, nhìn là biết một đám ngu ngơ rồi nhưng có vẻ trông họ chẳng lo lắng gì mấy. Sự lạc quan của họ cũng có thể khiến em an tâm hơn ư?
- Đâu rồi ta...
- Victor? Còn chưa đi nữa? (Fiona)
- Tao chưa tìm ra cuốn sổ ghi chú của tao. Lỡ giữa đường có gặp chuyện gì ít nhất nó cũng cứu được...
- Thôi kệ đi, dù gì bọn mình đi theo nhóm mà (William)
Nghe William nói thế, Victor cũng khá lo nhưng đành mặc kệ dù trong cuốn sổ đó có một thứ mà cậu thật sự chẳng muốn bất kì ai thấy kể cả người mình thầm thương...
.
- Quanh đây có vài người cũng đến từ Nhật này? (Edgar)
- Đâu đâu? (Emma)
- Tò mò chi bà, đằng nào cũng phải đi theo sổ tay mà?
- Nhưng mà... thôi bỏ đi! Emma chỉ muốn tham quan vài nơi bí ẩn thôi mà...
Emma phồng má giận dỗi, biết là không nên nhưng có vẻ em cũng khá hứng thú. Nhất là thời buổi sáng này thì sao mà có ma được, miễn là góc khuất thì thế nào cũng có drama cho xem...
- Nếu vậy thì đi
Cả đám hào hứng chạy theo sau em, nhưng mấy ai biết được đây là quyết định sai lầm của một thiên tài trẻ tuổi...
- Đúng 10h sáng lũ nhóc sẽ có mặt tại ga tàu bỏ hoang phía Tây...
.
.
.
.
.
Ngày 16072022 - 9:59:00 💜
To be Continue - by Akari