<3


Tuyết đã rơi, bầu trời đọng lại bao nhiêu không khí lạnh lẽo khiến cơ thể người ta run lên từng đợt rét. Khung cửa sổ bị bao kín bởi hơi khói xung quanh.
Trong phòng, tiếng lách cách của bàn phím cứ kêu lên liên tục, con người uể oải kia đang bận bịu với công việc soạn thảo - một bản thảo có soạn đến mấy cũng chả vừa ý...
.
-Hyunjin, anh còn đang làm việc sao?
Jeongin từ phòng tắm bước ra, với cơ thể đẫm nước và chiếc bathrobe vừa mới được giặt giũ thơm tho. Mái tóc vàng óng của nó còn đọng vài giọt nước rơi xuống bờ vai.
Nó tiến đến chỗ ngồi của anh người yêu đang nhìn chằm chằm vào mấy chữ cái trên màn hình máy tính. Nghĩ mà nó tức, dạo gần đây người kia không còn dành nhiều thời gian cho nó nữa. Chỉ tập trung vào những con số. Bỏ ăn, bỏ ngủ mà làm việc khiến nó buồn chẳng thèm nhắc.
Bọng mắt Hyunjin đã thâm lì chỉ trong vài ngày, có mệt mỏi thế nào thì tốc độ những ngón tay hắn cũng chẳng thể thay đổi. Hắn ta ngáp ngắn ngáp dài suốt thôi. Chả thể nhìn được nữa, Jeongin thốc dục hắn đi nghỉ ngơi mãi, nhưng có gọi đến mấy cũng chả đả động được gì tên cứng đầu kia.
-Hyunjin, anh đã làm việc hơn 10 giờ liên tục rồi đấy. Anh dừng lại nghỉ ngơi đi
-Jeongin, em không cần quan tâm tôi đâu. Em nghỉ trước đi, tôi còn vài dòng nữa là xong.
"Vài dòng của anh là 3-4 sheet nữa chứ gì? Mẹ khiếp"
Nó chửi thề lẩm bẩm trong miệng, vừa ghét lại vừa thương hắn ta. Nó ngồi lên thành ghế của người kia, vớ lấy cuốn sách trên kệ gần đó. Ngồi chờ xem hắn ta kiên trì đến cỡ nào.
-Jeongin, đừng quên mai em còn phải gặp hàng tá đối tác quan trọng nhé. Đi nghỉ trước đi.
-Không.
Hyunjin cau mày, nhìn vào khuôn mặt bướng bỉnh kia mà hắn cạn lời.
Bỗng chốc, hắn như bị thôi miên, từ từ đưa mắt xuống dưới. Có lẽ chiếc bathrobe kia đã khoét phần cổ áo quá sâu, khiến Hyunjin đã nhìn thấy một phần da thịt trắng sáng dưới cổ em yêu. Sợi dây quấn quanh bụng của chiếc áo cũng không được buộc một cách chắc chắn, dường như nó sẽ bung ra và rơi xuống bất cứ lúc nào, nó sẽ làm lộ ra thân thể tuyệt đẹp của Jeongin.
-Này, trời đang lạnh đó, vào thay đồ đi.
-Không cần, nhà ta có máy sưởi mà.
Hắn ta chép miệng, liếc mắt vào cổ Jeongin lần cuối trước khi quay lại màn hình phía trước. Hắn mất tập trung thật rồi, những con chữ đã được thay thế bởi thân hình mảnh mai của Jeongin trong lần làm tình trước. Đã hơn 6 tháng cả hai chưa được trải nghiệm lại cảm giác sung sướng đó, trong mối quan hệ của họ đã được định sẵn là sẽ hạn chế việc "bước qua vùng an toàn".
Bởi hai con người này không đến với nhau theo lí trí hay con tim, đơn giản rằng họ chấp nhận ăn nằm với đối phương chỉ vì lợi ích của cả hai bên. Họ cũng chả từ chối hoặc ghét bỏ quyết định này, sẵn sàng cống hiến cả hạnh phúc của bản thân để mang lại vật chất cho cá nhân và tập thể.
.
Hyunjin nhanh chóng tắt nguồn chiếc máy, đứng dậy và vòng ra sau ghế, kéo Jeongin xuống. Nó chưa kịp nhận thức thì đã bị bàn tay thô bạo kia nắm chặt và lôi nó đi.
- Hyung, anh làm gì thế?
Hắn ta chỉ im lặng, nhanh chóng đưa cả hai qua một căn phòng khác.
Nó giật tay ra, xuýt xoa cổ tay đã bị bóp chặt. Tức tối nhìn thẳng vào mắt Hyunjin, nhăn nhó khó chịu.
-Em bảo tôi cần phải đi ngủ đúng chứ?
-Ừ.
-Thì ngủ cùng với tôi đây này.
Từ trước đến giờ, trừ những đêm tình tứ với nhau thì cả hai đều không ngủ chung. Jeongin hiểu Hyunjin muốn gì, suy nghĩ đen tối của hắn ta lại được bộc phát ngay thời điểm này. Điều tồi tệ nhất là để cơ thể trần trụi trước trời tuyết lạnh lẽo. Jeongin vẫn còn chưa hết ám ảnh cái tát đau điếng của Hyunjin trước đó. Cái tính ưa bạo lực của tên kia khiến nó lúc nào cũng e ngại việc ngủ cùng hắn.
Hyunjin để Jeongin ngồi xuống giường, tay phải dịu dàng nắm lấy tay của nó, tay trái luồn qua sau mân mê tấm lưng với lớp da lạnh cóng
Khoảng cách quá gần khiến mặt Jeongin đỏ ửng, nó ngượng ngùng lơ đi đôi mắt biếc của người đối diện.
-Đừng sợ, tôi sẽ nhẹ nhàng
Dứt câu nói, hắn ta ngoạm lấy đôi môi mọng của Jeongin, quấn lấy lưỡi của nó, đi sâu vào khoang miệng. Nhanh chóng hoà hợp với lưỡi của người kia, đẩy nụ hôn đi đến cao trào.
Jeongin giật mình, nhưng rồi cũng thả hồn theo kĩ năng tuyệt vời của anh bạn trai. Nó ôm lấy eo của người kia, kéo sát hắn ta vào lòng. Dần dần khiến người đè lên người, Hyunjin nằm trên người con cáo nhỏ, vì trọng lực của người nằm trên cùng với sự mê man của nụ hôn khiến Jeongin càng lúc khó thở.
Buông đôi môi của người nhỏ hơn ra, Jeongin lập tức thở dốc, lần này nó không tránh né nữa, nó nhìn thẳng vào người nằm trên nó. Trong mắt hắn ta có thể thấy được khao khát chiếm hữu cái thân xác mảnh mai này của nó.
Còn ngơ ngách vì nụ hôn vừa rồi, bỗng nó cảm thấy lạnh buốt, thân thể như sắp sửa đóng băng. Rồi nó bàng hoàng nhận ra, tấm bathrobe kia không che chắn cơ thể của nó nữa...
-Nào, nằm ngoan và ngay ngắn. Sẽ đau đấy, em biết mà.
Thấy nét mặt bày tỏ sự phản đối của Jeongin, hắn quát lên một tiếng khiến người nó co rún. Khuôn miệng nó chửi thề, xinh xích người lên một chút để thuận tiện cho hắn cấu xé nó.
Lặp tức, những thứ vướng víu trên người Hyunjin đã được cởi bỏ. Hắn tấn công đến vùng cổ đang nổi gân kia. Hôn, cắn... từ cổ xuống xương quai xanh. Hắn như một con ma cà rồng, ghim mạnh răng mình vào da thịt con mồi làm cho người nằm dưới thốt lên và tiếng rên rỉ.
-Hyunjin, đừng...
Hắn dừng lại, ôm lấy Jeongin. Nó cảm nhận sự ấm áp từ cái ôm ấy mà không ngờ tới rằng hắn ta đã sẵn sàng khuấy động vào bên trong nó...
-A..a...
Nó rít lên một tiếng, hắn ta đã đưa thứ đó vào trong mà nó còn không kịp lường trước được. Nó buông tay khỏi người hắn, vịn chặt vào tấm ga giường rồi chịu đựng cơn đau, rồi mi mắt của nó ướt nhoè, hơi thở dần gấp gáp. Từng đợt nhấp của hắn ta như đang xé nát nó vậy, nó cứ rên rỉ và chịu đựng. Nhưng lần này, nó lại không van xin hắn dừng lại nữa, có lẽ nó không muốn làm gián đoạn lần làm tình này vì hắn ta nhẹ nhàng với nó, ít nhất là đối với những lần trước.
Không khí lúc này chỉ còn tiếng thở dốc, rên rỉ và âm thanh cơ thể va chạm nhau. Căn phòng cũng u tối, chỉ le lỏi vài ánh sáng mập mờ của đèn đường luồn qua rèm cửa. Trong khoảng không gian ấy, giọng nói trầm của Hyunjin vang lên khi tiếng rên rỉ của Jeongin càng lúc càng rõ.
-Jeongin, gọi tên tôi.
-Hwang..Hyunjin...đừng dừng lại...
Cái cười kiêu ngạo của hắn thể hiện sự hài lòng, chưa bao giờ Jeongin chấp nhận dâng hiến bản thân nó cho hắn cả.
Jeongin nhận thấy hắn ngày một thay đổi tốc độ. Biết rằng thời điểm cao trào sắp đến, một tay nó túm chặt lấy tay hắn, một tay để trên lưng hắn, ghim lấy da thịt của gã.
Hằn dừng lại, nó cảm nhận được dòng tinh dịch trắng đục của hắn đang trào trong cơ thể của nó. Nó nghiến răng và bấm chặt lấy phần da của người kia, hét lên một tiếng rồi thở hổn hển như một con mèo bị sốc nhiệt. Người nó ưỡn lên sau khi gồng mình.
Và nó nhắm mắt lại...
.
.
.
Bất ngờ, hắn lại tiếp tục để thứ ấy vào trong nó. Nó hốt hoảng bật dậy. Dòng tinh dịch đã khiến việc di chuyển thuận lợi hơn khi giờ nó đã trơn hơn và cũng làm người nằm dưới cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào.
-Hyunjin! anh bị điên sao!? A..a...
-Đừng bỏ lỡ cuộc vui chứ, tôi nhớ lúc nãy em còn hào hứng mà?
-Không được..ưm...Anh vừa mới ra trong em xong đấy! A..
Hắn vuốt ve con cáo nhỏ, bảo rằng sẽ nhanh thôi. Nó lại bất lực mà để hắn ta hành hạ, bên ngoài thì nó có vẻ khó chịu, nhưng trong thâm tâm thì lại muốn hắn sẽ duy trì việc làm này với nó thường xuyên.
-Hyunjin à, dứt cái này thôi đấy nhé..ưm....
-Tùy em- hắn cười khẩy
Và rồi tinh dịch lại được tràn vào trong nó một lần nữa. Cái sự thoả mãn xác thịt được thể hiện qua cái tiếng rên cuối cùng của nó.
Hyunjin lại nhẹ nhàng đặt lên môi nó một nụ hôn, một nụ hôn nhẹ nhàng dưới trời đông giá rét. Đáp lại cũng là sự phối hợp đồng đều của nó.
.
Trời đã thực sự chuyển rét, cơ thể trần trụi của nó cứ run lên bần bật mãi. Hyunjin lấy chăn và đắp lên người nó, rồi ôm chặt lấy nó giúp cơ thể dần được sưởi ấm. Chưa bao giờ thấy hắn ta quan tâm và chăm sóc nó một cách dịu dàng thế này...
-Hyunjin, đồ gian xảo
Nó nói, với giọng điệu có chút uất ức
-Sao cơ, tôi gian xảo à?
-Anh nói với em anh sẽ nhẹ nhàng mà.
Hắn không nói gì, chỉ cười rồi siết chặt người của Jeongin vào lòng. Ôm nó như xoa dịu cái mệt mỏi sau khi vật lộn với hắn ta...
"chắc là tôi yêu cậu rồi đấy Yang Jeongin."
.end
writer <3:
mình recommend cho mọi người khi đọc fic này (hoặc các fic khác có H, smut) nên vừa đọc vừa nghe bài "BAD SAD AND MAD" của BIBI nhé. Các bạn có thể nghe vietsub trước để hiểu rõ nội dung.