Chương 86: Ngày giải phóng


Edit: Nại Nại
(Đọc ở trang chính chủ Wattpad là ủng hộ và tôn trọng editor. Cám ơn mọi người.)
____
Trong phòng ngủ, Hạ Nam Phương đang nằm trên giường của Lý Nhiễm.
Ngay cả khi say mèm rồi thì trên khuôn mặt ngàn năm băng lãnh kia vẫn không có biểu hiện gì là của người say xỉn cả.
Nhưng mà bây giờ có lẽ cũng vì có cồn mà trên gò má đỏ lên một mảnh. Hai mắt vẫn luôn khép hờ nhìn giống như một con sư tử lười biếng nằm ngủ gật ở nơi đó.
Ánh mắt anh luôn nhìn về phía cửa, vểnh tai lẳng lặng nghe động tĩnh bên ngoài.
Lý Nhiễm nấu một ít canh giải rượu trong bếp, vừa mới tắt bếp thì đột nhiên chuông cửa vang lên.
Người đến là bác sĩ gia đình của Hạ gia cùng với đám người không quen biết.
Tuy rằng ngoài miệng hai sâu rượu kia đều nói không sao, nhưng trong lòng Lý Nhiễm vẫn có chút lo lắng nên gọi bác sĩ gia đình đến xem sao.
Bác sĩ kiểm tra huyết áp, nhịp tim cho cha Lý trước, nghe bác sĩ bảo tất cả đều bình thường rồi Lý Nhiễm mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó giúp cha Lý uống canh giải rượu, rồi đến mở cửa phòng ngủ ra, lỡ như ban đêm có động tĩnh gì, cô cũng có thể nghe được.
Thật vất vả mới lo cho cha Lý xong, Lý Nhiễm lại vội vã đến xem Hạ Nam Phương như thế nào rồi.
Bác sĩ gia đình đang đo huyết áp cho anh, nhưng anh không hề chịu phối hợp.
Khổng Phàn Đông ở bên cạnh tận tình khuyên bảo, thiếu chút nữa anh ta phải dùng vũ lực ấn Hạ Nam Phương xuống rồi.
Nhưng cuối cùng không có ai dám ấn anh, mấy người bên cạnh cũng không dám tiến lên, nhất thời tất cả mọi người cũng không biết làm thế nào mới được.
Anh ném dụng cụ đo huyết áp xuống đất, phát ra âm thanh lạnh lẽo làm tất cả mọi người im thin thít.
Lý Nhiễm: "..." Còn rất kiêu ngạo.
Lý Nhiễm nhìn anh giở trò trẻ con như vậy, mắt giật giật liên tục.
Vừa thấy cô đi vào, Khổng Phàn Đông lập tức đưa ánh mắt cầu cứu sang.
Tuy trước kia Hạ Nam Phương ngoan cường, nhưng đều là ở việc lớn, việc nhỏ anh chưa bao giờ làm khó cấp dưới.
Tính tình có chút lạnh lùng, làm một chủ tịch của một công ty to lớn như vậy, anh cơ bản không có bất cứ khuyết điểm gì.
Ra tay rộng rãi, thưởng phạt công bằng, hơn nữa trời sinh lại có khí chất khiến người ta tôn trọng kính nể.
Hạ Nam Phương phát hiện cô đi vào, lập tức đứng dậy thất tha thất thểu đi về phía cô, bước chân lảo đảo như đang ngồi thuyền làm mấy người đứng kế bên vội đỡ lấy anh.
Hạ Nam Phương cười cười gọi cô: "Nhiễm Nhiễm."
Lý Nhiễm nhìn một đám người đứng đầy một phòng, cố ý xụ mặt: "Vì sao không cho bác sĩ kiểm tra cho anh?"