Chương 7


Lục Tiêu không nghe theo Hoắc Hoài An chạy ra ngoài, nhưng gần đây không hề có tiệm bán hoa quả. Cậu đi dạo ở ngoài một vòng, cuối cùng chỉ thấy máy bán nước tự động, mua một chai nước đào.
Hoắc Hoài An nhìn cậu giống như nhìn tên thần kinh : " Buổi tối cậu phát điện cái gì ? "
Lục Tiêu ném cho anh ấy một chai nước nho, tự mình mở chai của mình. Hoắc Hoài An nhìn cậu uống một ngụm, nhướn mày lên : " Vị như nào ? "
" Không phải vị đào thì còn là vị gì nữa ? " Hoắc Hoài An mở chai nước của mình ra rồi uống, sau đó gật đầu " Ừ, vị không tồi. "
Lục Tiêu ném chai nước sang một bên : " Không phải vị này. "
Hoắc Hoài Anh cười nhạo : " Cậu cũng chưa từng ăn đào, sao biết đào vị gì. Cầu nước này không tinh khiết đi, cậu mà dị ứng thì tự nghĩ cách đi.  "
Lục Tiêu cầm áo khoác của mình rồi đi vào phòng, ' phanh ' một tiếng cửa đóng lại.
Hoắc Hoài An lắc đầu, xoay người ngồi xuống đất tiếp tục sửa xe máy của mình.
*
Buổi sáng Thẩm Du tới trường, cố ý đi đến bảng vàng danh dự đi nhìn xem. Cô nhớ nam sinh buổi tối đó giúp mình học trường này, nhưng đối phương lúc đó bịt kín làm mình không nhận ra được. Chỉ biết sơ sơ, tìm cũng không dễ dàng chút nào.
Bảng vang danh dự ghi danh top 100 của cả ba khối.
Thẩm Du nhìn theo thứ tự, bỏ qua các nữ sinh, loại bỏ những nam sinh nhìn hiền lành ôn hòa. Thẩm Du nhìn kỹ xuống dưới, nhưng cảm thấy không ai giống cả.
Hiện tại xem ra, muốn tìm mặt người từ bảng này không hiệu quả rồi.
10 tệ kia của cô, không biết bao giờ mới trả lại được.
Bởi vì đến sớm, khi cô đi vào phòng học, trong lớp chỉ có mấy bạn trực nhật, nhìn thấy cô họ có chút ngạc nhiên.
" Thẩm Du, sao cậu đến sớm vậy ? "
" Nhà tớ hơi xa, sợ muộn nên đi chuyến xe sớm tới đây. "
Cô biết nhiều học sinh ở đây có xe nhà đưa đón, nhưng cũng có một bộ phần học sinh bình thường bắt xe buýt đi học.
Lớp 1 bọn cô có đến nửa lớp như vậy.
Nghe cô nói xong, nữ sinh đang lau bảng quay đầu nhìn qua :  " Thẩm Du cậu ngồi tuyến mấy, bình thường tớ ngồi tuyến 28, nhưng nếu là tuyến 35 thì cũng được. "
" Tớ ngồi tuyến 35, tối đi cùng nhau đi, cậu tên gì ? "

" Tớ là Trương Thấm, vậy buổi tối chúng ta đi cùng nhau ? "
" Được. "
Lục Tiêu bước từ ngoài vào, nghe thấy những lời này, mím khóe môi dưới. Cậu chưa kịp mở miệng, Thẩm Du đã đứng dậy nhường chỗ đi cho Lục Tiêu.
Lục Tiêu : " ........ "
Thẩm Du chờ cậu ngồi xuống, mới lấy sách ôn tập của mình rồi mở ra. Bởi vì sự xuất hiện của cậu, Trương Thấm vốn còn muốn nói chuyện tiếp với cô đột nhiên im lặng.