Chap 8


Rindou nói buổi chiều sẽ đi học. Em trông ngóng Rindou cả buổi. Canh tiếng đánh trống ra chơi là đi kiếm lớp Rindou liền. Em không rành đường nên phải hỏi dò cũng may mấy chị khối trên thân thiện nên chỉ đến tận lớp
"Rindou, có người gặp cậu nè"
"Ai cơ chứ. Đuổi đi đi" Gã chỉ vừa mới đến lớp, trưa nắng nôi Ran thì mãi chưa về biệt tăm biệt tích, mới lếc xách đến trường thì có người muốn gặp. Gã chả thân ai cũng chả muốn thân với ai đoán chừng là mấy tên oách con thích hặm hoẹ
"Haru đây" Em ló ngó cái đầu vào không to lắm
"Khoan"Gã nhận ra giọng điệu đó ngay lập tức, chẳng ngại ngùng hét lớn
"Haru vào đây nhanh lên"
Mấy cô cứ thắc mắc em nào bước vào là cậu thanh niên tóc còn nhuộm bạc. Ai nấy đều hết sức bỏ ngỡ còn tưởng tên Rindou không có hứng thú với loài người. Gã đặc biệt cho em ngồi vào lòng mình gác đùi sang bên, em nhỏ nhắn nên nhẹ tênh
Ai nấy còn đều đang nhìn mặt gã như giữ của dựa vào vai em tình ái
"Haru quay mặt sang nhìn anh"
Em quay theo
Gã chợp lấy gương mặt nhỏ nhắn đó, hôn lấy, gã không ngại làm những trò thân mật nhiệt tình, tráo lưỡi liên tục.
Sanzu bất ngờ em chút hoảng loạn nhưng vẫn chiều theo gã đáp trả lại chiếc lưỡi trong miệng mình,em không dám mở mắt ra nhìn, sợ hãi tột cùng không dám đối mặt với những người xung quanh
Cảnh tượng được chứng kiến trước bao nhiêu người, mắt gã liếc nhìn xung quanh ai nấy cũng hoảng hốt nhất là giới nữ
Mãi mới nhả ra gương mặt em đỏ bừng lên. Chứng kiến cảnh tượng đó nhưng không ai dám hé nửa lời
Còn chút nét đỏ mặt, em thở dốc dòng nước miếng còn chảy ra trên cầm
"Thật khó xử"
Mặt anh trông thật thản nhiên tay vẫn còn đang ôm chiếc eo nhỏ đó
Em nhấc chân ra, mặt bừng đỏ lên không dám nhìn gã.
"Chiều gặp lại"
Em vội bước đi không ngoáy lại nhìn
"Tạm biệt mọi người" Ra tới cửa em cúi đầu xuống nhắm tịt mắt lại chào. Người em cứng đờ ra bước đi như robot
"Áaaaaaaaaaa......aaaa"
Em hét lớn lên như thế khi về lớp, tinh thần hoảng loạn xoa lấy đầu
"Mọi người nghĩ sao đây, ngại chết mất"
Em chạm tay lên môi thấp thoáng nhớ lấy nụ hôn đó. Đâu phải lần đầu đâu mà ngại như vậy. Rồi chợt nhớ ra lần đầu của mình là căn phòng dụng cụ, lúc đó...em ngập ngừng nói "mình cũng không phản kháng" Chết mất trái tim, mặt đỏ bừng bừng như sốt, em sờ mà còn cảm nhận được hơi nóng
Mấy gã ban nãy cứ nhiều chuyện, lại hỏi thăm chuyện gì mà làm em bối rối vậy nhưng em lại cảm thấy nó thật phiền
"Mày bị sao vậy?" Mẫy gã còn tự tiện xông vào lớp em đến tận bàn hỏi
"Không phải việc của mày" em hất tay gã ra
Nosuke khó xử trước thái độ em, vậy càng tốt em không thích lại gần. Tưởng gã đã bỏ cuộc thì gã lại gỏ lời mời
"Mày có muốn đi họp bạn bè với tao không? Chuyện là tao được mời 2 vé nhưng lại không ai đi cùng?"
Em bán tin bán nghi
Gã thử nói thêm câu nữa cho em đồng ý, thật ra gã muốn tìm ra điểm yếu của em để nắm thóp nhưng em lại là một người xa lạ hành động cũng rất kỳ ngoặc
"Đồ ăn thừa rất nhiều nếu thích cậu có thể mang về" dứt câu tự cảm thấy mình thật ngu xuẩn-Nosuke ơi là nosuke, nhắc đến đồ ăn thì có phải mày ham ăn quá rồi không? Gã tự trách thầm muốn tạt mấy bạt tay vào má mà đang không dám
"Có ngon không?"
Không ngờ em trả lời một câu như vậy. Gã có chút ngỡ ngàng
"Có tất nhiên có"
"Đi một chút đến sáu giờ thôi"
Buổi họp mặt này là một quán bar trá hình. Nếu nói toẹt ra thì gã biết em không chịu đi. Ấy vậy mà chịu đi vì đồ ăn. Cậu ta ham ăn hả? Không hẳn, cậu ta không giống một người ham ăn, tính cách lạnh nhạt không hứng thú với mấy buổi tiệc. Nosuke nhìn em đoán mò
"Bộ mặt tao dính gì sao? mày nhìn hoài"
"À không, cuối giờ tao đón mày"
Như lời gã nói khi tiếng trống vang lên vừa bước ra cửa phòng học gã đã đứng chờ. Em không báo trước cho Rindou cứ thế mà đi, ngồi trên con môto gã em thích thú đón làn gió, thật dễ chịu đã bao lâu rồi em chưa tận tửng cái bầu không khí trong lành này
Gã dừng chân tại một quán bar nẻo đường, em rất tự tin là đằng khác. Mọi người đã đến đông đủ rồi, em vào phòng tự nhiên ngồi ở chỗ trung tâm, dựa lưng vào thành ghế sofa
"Nosuke, tao cảm thấy có gì không đúng lắm, bạn mày đây sao?"
"Phải"
"Có vẻ họ khá thích tiệc tùng nên chọn nơi như vậy"
"Phải phải"
Em khui chai rượu vang miệng cười khúc khích, những lời nói em nói như mật ngọt, rất êm tai thu hút được nhiều sự chú ý từ các cô nàng, tâm lý em còn rất chuẩn lịch thiệp mời họ trước, tự cảm thấy mình nhỏ tuổi hơn nên xưng chị-em. Em không dùng cử chỉ thân mật như ôm ấp, chỉ nói ra những gì mình nghĩ, vẻ ngây thơ còn được xem là điểm mạnh của em. Tính tình không ham nhan sắc như những tên đàn ông, nhưng lại rất biết cách trêu đùa, một tay nâng ly rượu rang lắc đều, chân gác lên bàn
"Mái tóc chị thơm thật đấy? Mùi hoa hồng sao? Hay chị là bông hồng đích thực"
"Haha, cậu nói quá"
"Cậu có vẻ được lòng nhỉ? Hêy hêy hay là do anh cậu dậy"
Em có thể trả lời ngang nhiên "Cần gì anh dậy, máu chảy trong người đấy"" Oa giờ tôi mới biết gương mặt ngây thơ nãy giờ cũng là do máu chảy cơ đấy"
"Gì chứ?" Em cọc cằn trong từng câu chữ
"Đừng nóng, hút điếu thuốc không?"
"Không"
"Sanzu, em không có thói quen hút thuốc sao? Đúng là mẫu chàng trai lý tưởng đấy" một chị gái chen ngang làm tên Nosuke quê gần chết
"Nhưng cậu ta sẽ không bao giờ làm được giống em" Nosuke nắn cầm người chị gái đối diện mình, gã không gại gần hôn lấy, bà chị kia không ngừng tạo tiếng động trong lúc hôn, mỗi lần tráo lấy lưỡi đều rên nhẹ
"Sanzu, chị cũng muốn được làm với em" Người phụ nữ động tay động chân dựa vào vai em cố tình hở lộ chiếc đùi trắng nõn, tay không ngừng kéo xoắn lấy vớ dây của mình
"Thôi khỏi" Em hất tay ra. Mất đ tính hài hước ban đầu
Chưa kịp đến sáu giờ em đã vội đúng dậy phủi tàn dư điếu thuốc lá còn sót lại trên quần, từ chối chơi tiếp
"Chưa đến lúc vui mà"
"Tao vui nhiêu đây là đủ rồi"
Vừa bước ra em trở mặt liền cứ thấy cứ tởm tởm, chiếc lưỡi người phụ nữ đó đã nằm trong khoang miêng bao nhiêu thằng, càng nghĩ em càng muốn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt. Và cũng nhận ra mình đã bị lừa, em bước ra khỏi quán liền gỡ ngàng không biết mình đang ở đâu, trời dần đổ tối
Rindou, đầu em chỉ xuất hiện tên Rindou
Em không biết mình đang ở đau liền yếu lòng, ngồi tạm ở trạm xe buýt. Đến khi trời tối mịt mới có một chuyến xe buýt, em bước lên ngồi tạm, cả chuyến xe này chỉ đúng ba người, em bác tài xế và cô bán vé. Em ngồi ghế đầu, ôm cặp, tậm trang không ổn định, em lo lắng đến mức hai tay vò vào nhau run bần bật chẳng dám hó hé nửa lời không biết chuyến xe này sẽ đi đâu
"Cháu là học sinh sao?" thấy cậu còn nhỏ lại còn nhuộm tóc, trời cũng đã tối nên hỏi thăm
"Dạ"
"Cháu đến đâu để bác chở luôn, đây cũng là chuyến cuối rồi"
"Trường trung học XXX"
"Cũng khá xa đó, bộ cháu đi học thêm tuốt trên này hay sao mà lại đến đây"
"Cháu đi chơi" em không dám nói ra chỉ đáp lại trong đầu
Khoảng nửa tiếng sau xe đã dừng lại
Em bước xuống xe lủi thủi định đi bộ về nhà, bỗng đụng chân phải một người. Ngước mặt lên thì thấy Rindou gã đi kiếm em suốt cả buổi chiều
"Mẹ kiếp, Ran bỗng mất tích còn mày tưởng đi luôn"
Gã lo âu, giẩy vai em, vẻ mặt nửa lo lắng nửa tức giận
"Em xin lỗi"
"Mày hút thuốc sao? Rượu nữa" Gã gửi thấy mùi thuốc và rượu trên cơ thể em, mùi hương này gã không quen. Liền dắt em về nhà tắm rửa sạch sẽ. Tự tay chà mùi hương gớm ghiếp ra khỏi người em mặt gã không thôi từng giận lải nhải suốt dọc đường đến lúc về nhà. Khi sạch sẽ rồi mới bình tĩnh hỏi ra lẽ
"Tên nào, tên nào dám rủ rê mày. Tao đập gãy tay nó" Gã biết em có chút nhút nhát cộng thêm ít nói sẽ không biết đến ba thứ này nếu không có người nói, cũng tự nghĩ hoặc ản thân là mình lây
"Em tự ý"
"Tao không tin,làm gì có vụ tự ý mà mày phải lo lắng sợ sệt như vậy"
Em không hề biết mặt mình lại tỏ ra lo lắng với sợ sệt như vậy, liền kiềm lại điều chỉnh gương mặt mình, lấy chút can đảm trong lòng
"Nosuke" Mãi em mới chịu nói ra cái tên
"Gã rủ em đi, nhưng ban đầu là buổi họp mặt đến đó em mới biết"
Nosuke, gã đã ghi nhớ cái tên này
"Mày phải học cách từ chối đi chứ. Ngoài tao ra đừng nghe lời thằng nào con nào nữa. Chỉ mình tao thì mày mới được nói vâng nói dạ, còn lại cứ đéo hết cho tao"
"Vâng"
"Cho mày chiếc điện thoại của tao để liên lạc, tao đăng xuất hết tài khoản của mình rồi. Mai tao đi mua cái mới" Gã quăng không chớp mắt
"Vâng"