Chương 17: Tiểu Cẩu Đản ra đời.


"Phu quân, phu quân, chàng đừng đi, chờ ta một chút." Nhan Đạm nhìn Ứng Uyên càng chạy càng xa, lo lắng la lên, nàng muốn đuổi theo nhưng lại phát hiện bản thân làm thế nào cũng không nhúc nhích được.
Nàng cúi đầu nhìn, phát hiện nửa người dưới của mình bị đính trụ trong làn nước Vong Xuyên, phảng phất giống như bị đóng băng, hoàn toàn không thể nhúc nhích, mà Ứng Uyên đang ở phía trước nàng, đi thẳng đến chỗ sâu trong Vong Xuyên, dường như không nghe thấy tiếng gọi của nàng.
Mắt thấy hắn càng chạy càng xa, lập tức biến mất khỏi tầm mắt của mình, Nhan Đạm gần như khóc lên, "Phu quân, chàng đừng đi, chàng đừng đi mà." Theo tiếng khóc tê tâm liệt phế, Nhan Đạm từ trong mộng tỉnh lại.
Nàng thở dốc, chỉ cảm thấy trái tim đau đớn kịch liệt, xương cốt toàn thân cùng với lục phủ ngũ tạng đều giống như vỡ vụn, đau đến mức không thể hô hấp.
Nàng cúi đầu, phát hiện nửa người dưới của mình ngâm trong nước, hơn nữa còn là nguyên thân, chỉ có nửa người trên hóa thành hình người. Lại quan sát bốn phía, hóa ra nàng đang ở trong Địa giác tuyền.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Nàng nhắm mắt lại lắc lắc đầu, để cho đại não thanh tỉnh một chút.
Một vài mảnh vỡ ký ức dần dần hợp lại, trí nhớ như vòi rồng ập tới, như một thanh kiếm đâm thẳng vào nội tâm nàng, nàng nhìn thấy Ứng Uyên hai mắt phát cuồng cầm kiếm chỉ vào chúng sinh Minh giới, thấy bọn họ ôm nhau cùng bay lên giữa không trung, thấy đôi mắt rưng rưng lại ôn nhu của hắn, thấy hắn biến mất từng chút từng chút một, cuối cùng triệt để không thấy.
"Đừng mà, phu quân, chàng đừng đi!" Nhan Đạm thì thào tự nói, không thể tin lắc đầu, giơ tay lên dùng sức gõ đầu mình,  "Nhất định là đang nằm mơ, đây không phải là sự thật. Đây chỉ là một giấc mơ mà thôi, đúng, là giấc mơ." Nàng càng gõ càng dùng sức, cuối cùng biến thành khàn cả giọng.
Nhan Đạm thống khổ ôm đầu, nước mắt không ngừng tuôn ra từ trong hốc mắt, che  kín toàn bộ gương mặt, từng giọt từng giọt rơi vào trong hồ nước.
Nàng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời phía xa, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Bầu trời ở Dạ Vong Xuyên vô cùng tĩnh mịch, phảng phất như vực sâu.
Phía trên Địa giác tuyền mơ hồ có thể thấy được một tầng sáng mỏng như cánh ve, đúng là kết giới Ứng Uyên lưu lại lúc trước.
Nàng đột nhiên thê lương nở nụ cười, "Nó bảo vệ ta thì thế nào? Chàng không có ở đây, ta sống còn có ý nghĩa gì?"
Nói xong liền chán nản nhắm mắt lại, đưa tay lên dùng hết khí lực toàn thân muốn tự vẫn.
Trước đó Nhan Đạm đã bị Phệ tủy cổ làm bị thương, tiên linh vốn đã vỡ nát, tiên nguyên bị hủy, sau lại cùng Ứng Uyên tự vẫn, gần như hồn phi phách tán.
Tuy được Địa chỉ cưỡng ép hợp lại thân thể vỡ nát, giữ lại một mạng, nhưng vẫn vô cùng suy yếu, lúc này lục phủ ngũ tạng và xương cốt toàn thân vẫn chưa khôi phục như cũ, hiện tại cưỡng ép sử dụng sức mạnh, thân thể như muốn vỡ tan.
Lúc này, trong bụng Nhan Đạm đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng màu đỏ, luồng ánh sáng này từ từ hấp thu  linh lực tiết ra ngoài trở về cơ thể nàng. Nàng cảm giác trong bụng tựa hồ có từng đợt năng lượng ấm áp truyền vào,  nội tâm khẽ run lên, ngừng thi pháp, nàng đưa tay đến trước bụng kiểm tra lại phát hiện mình đã có thai.
Nhan Đạm chần chờ, không thể tin mà run rẩy nhẹ nhàng xoa bụng của mình, sau đó không ngừng khóc nức nở, lúc khóc lúc cười, trong miệng còn không ngừng thì thào tự nói.
Bụi trần phía xa minh minh diệt diệt, Nhan Đạm nhìn chúng, không ngờ lại cảm thấy đáy lòng sinh ra một tia hy vọng.
Khóe mắt còn vương nước mắt, lòng của nàng vừa đau vừa chua xót, nhưng khóe miệng lại nở nụ cười, "Phu quân, có phải chàng thông qua những bụi trần kia nhìn thấy chúng ta? Chàng biết không, ta đã có cốt nhục của chàng, ta không chết, ta sẽ sống thật tốt, sẽ sinh hài nhi của chúng ta, nuôi lớn thật tốt, sẽ nói cho nó biết, phụ thân nó tên là Ứng Uyên, vì chúng sinh Tam giới mà chết, ta sẽ dạy nó làm người giống như phụ thân nó, lòng mang thương xót, không kiêu ngạo không xiểm nịnh. Phu quân, chàng có vui không? Chúng ta có hài tử rồi." Nhan Đạm nhìn về phía bụi trần ở nơi xa, nước mắt lại chậm rãi lăn xuống.
Không chết, vấn đề còn lại là làm thế nào để tiếp tục sống sót.
Đều nói nữ tử vì con mình chuyện gì cũng có thể làm được, lúc này trong nội tâm Nhan Đạm dâng lên một cỗ sức mạnh chưa bao giờ có, nàng kiên nghị nhìn về phía trước, âm thầm thề trong lòng, bất luận sau này khổ cực thế nào, nàng cũng nhất định phải sống sót, nhất định phải để cho hài tử của nàng và Ứng Uyên bình an ra đời.
Nhan Đạm cố gắng chống người ngồi dậy, cẩn thận kiểm tra thân thể cùng hoàn cảnh xung quanh. Nàng vận khí chạy khắp toàn thân, mặc dù thương thế đã khôi phục không ít, nhưng dù sao tiên linh cùng tiên nguyên của nàng đã bị hủy, nàng đã không còn là thần tiên nữa, chỉ có thể lùi một bước làm một hoa yêu, hôm nay linh lực phù phiếm, khí tức bất ổn, ngay cả hóa thành hình người hoàn toàn cũng không làm được.
"Nghĩ lại thì lúc ấy Địa Chỉ cưỡng ép bảo vệ linh mạch của ta, giữ được yêu thân, sau đó bị gió thổi đến Địa giác tuyền này, nước suối trong Địa giác tuyền có công hiệu chữa thương, cộng thêm kết giới của phu quân bảo vệ, cho nên mới còn sống đến bây giờ."
Nhan Đạm đưa tay rót linh lực vào trong bụng, nhắm mắt lại cảm thụ, thai nhi trong bụng khoảng chừng ba tháng, xem ra, nàng đã hôn mê ba tháng rồi.
Chỉ hơi dò xét một chút đã cảm giác được thai nhi trong bụng linh lực bất phàm, hơn nữa còn đang không ngừng hấp thu linh lực từ cơ thể mẹ, phát triển vô cùng nhanh.
Bây giờ nàng chỉ là yêu thân, lại mang tiên thai trong người, thân thể căn bản không có cách nào thừa nhận, huống chi đứa bé này còn  có huyết mạch Tu la, thai lực bá đạo mạnh mẽ, khó trách nửa người dưới của nàng mãi không khôi phục hình người.
Nhan Đạm lại thi pháp tìm kiếm trong cơ thể, gọi Địa Chỉ ra, một lần nữa rót linh lực vào trong cơ thể thai nhi, hy vọng có thể mượn sức mạnh của Địa Chỉ bảo vệ thai nhi bình an.
Mới thi pháp một lát, trán Nhan Đạm đã rịn mồ hôi, suy yếu ngã về một bên, tay chống xuống cạnh bờ mới không ngã xuống.
Địa giác tuyền linh khí dồi dào, lại có kết giới trước đây Ứng Uyên bố trí, có thể bảo hộ mẫu tử hai người không bị người Minh giới quấy rầy, nhưng nơi đây không có bất kỳ đồ ăn gì, bản thân nàng lại không thể biến hóa, không có cách nào rời khỏi Địa giác tuyền, linh lực yếu ớt không thể biến ra đồ ăn, hài tử lớn nhanh cần nhiều năng lượng, Nhan Đạm vô cùng lo lắng, bất giác thở dài một hơi.
Nhan Đạm đau khổ suy nghĩ nhưng vẫn vô kế khả thi.
Đột nhiên, trong bụng truyền đến một  trận đau đớn kịch liệt, thai linh không ổn định. Nhan Đạm chỉ cảm thấy linh lực toàn thân đều tập trung về bụng, bản thân càng ngày càng suy yếu, càng ngày càng không có khí lực.
Một lát sau, Bộ Ly hoàn bỗng nhiên phát sáng, Nhan Đạm nhìn kỹ, phát hiện chẳng biết lúc nào trên vòng tay đã có thêm một hạt châu, hạt châu kia tỏa ra hào quang, bay thẳng vào trong thân thể Nhan Đạm.
Từng đợt pháp lực rót vào trong cơ thể, tu bổ linh lực thiếu hụt trong cơ thể Nhan Đạm, miệng vết thương cùng vết rách trong lục phủ ngũ tạng chậm rãi khép lại.
"Đây là tiên linh của phu quân." Hốc mắt Nhan Đạm lập tức trở nên ướt át, "Thì ra sở dĩ mình có thể bình an đến hôm nay đều là do tiên linh của phu quân bảo hộ, phu quân, chàng trù tính mọi chuyện cho ta, nhưng ta lại luôn kéo chân sau của chàng." Nhan Đạm đau lòng không thôi, che ngực, rơi lệ.
Nhờ có tiên linh của Ứng Uyên, thai linh mới dần dần bình phục, Nhan Đạm cũng chậm rãi khôi phục như bình thường. Quả nhiên giống như Nhan Đạm sở liệu,  thai nhi này cần rất nhiều năng lượng,  không phải là thứ cơ thể nàng có thể thừa nhận.
"Xem ra chỉ có thể làm như vậy." Nhan Đạm cắn răng bẻ gãy một đoạn rễ của mình, chia làm vài đoạn ném vào trong nước, sau đó rót một ít linh lực vào trong  những đoạn rễ cây kia.
Chỉ thấy những đoạn rễ cây kia lập tức nảy mần sinh trưởng, chẳng mấy chốc đã mọc lá, kết thành nụ hoa. Lại qua một khắc, hoa sen đã phủ kín hồ nước, trước mắt là một mảnh thúy sắc ngưng phấn, cảm giác giống như được trở lại Dao Trì trên Thiên giới.
Thủy linh lực trong Địa giác trì vô cùng dồi dào, rất thích hợp cho hoa sen sinh trưởng, qua mấy ngày, giữa hồ kết thành một đài sen cực lớn, từng viên hạt sen to lớn tròn trịa im lặng nằm giữa đài sen. Lại qua mấy ngày, những củ sen trắng trẻo mập mạp nhô lên khỏi mặt nước, giống như cánh tay trẻ sơ sinh, khiến người yêu thích.
Nhan Đạm dựa vào hạt sen cùng củ sen  trong hồ lấp đầy bụng, cộng thêm tiên linh của Ứng Uyên và Địa Chỉ gia trì, mới miễn cưỡng vượt qua tháng ngày gian khổ này
Đảo mắt, năm tháng đã trôi qua.
Một ngày này, Nhan Đạm giống như mọi ngày vừa kể thoại bản cho Tiểu Cẩu Đản nghe, vừa cảm thụ hài tử đấu đá lung tung trong bụng mình. Chỉ là mỗi ngày nàng đều sẽ tiến hành "dưỡng thai".
Ở trong ao quá nhàm chán, Nhan Đạm ngoại trừ mỗi ngày cố định bơi qua bơi lại mấy cái hoạt động thân thể, thời gian còn lại đều đọc cho Tiểu Cẩu Đản nghe kinh thư điển tịch trước kia nàng từng chép phạt ở Diễn Hư Thiên Cung, hoặc là thoại bản mình từng đọc qua. Mà mỗi lần nàng kể thoại bản, thai động sẽ vô cùng rõ ràng, biên độ cũng rất lớn, có thể nhìn ra đứa nhỏ này cũng rất thích náo nhiệt, tính tình cởi mở.
"Tiểu Cẩu Đản, con không thích câu chuyện hôm nay sao? Sao hôm nay lại không di chuyển vậy?" Nhan Đạm cúi người nhẹ nhàng nói với cái bụng tròn vo của mình.
Đột nhiên, Nhan Đạm cảm thấy bụng đau thắt lại, một cơn đau đớn kịch liệt truyền khắp cơ thể.
Tiếp theo, một trận lại một trận đau đớn kéo đến, bào thai trong bụng cũng bắt đầu trở nên xao động kịch liệt.
"Sao thế này?...Chuyện gì xảy ra? Còn chưa đến thời điểm sinh mà." Nhan Đạm cố hết sức di chuyển đến một chỗ nước cạn, ngồi ở cạnh bờ, bình ổn hô hấp, bắt đầu dùng sức.
Trên trán Nhan Đạm rịn đầy mồ hôi, đau đớn khiến cho ý thức nàng trở nên mơ hồ. Nàng không dám phát ra tiếng kêu quá lớn, chỉ có thể cắn môi kiên trì, hàm răng khảm vào cánh môi ấm ra một loạt vết máu thật sâu, nhưng nàng dường như không cảm thấy đau.
Tất cả cảm giác, tất cả sức lực đều bị cơn đau đớn kịch liệt trong bụng cuốn đi. Nàng bởi vì dùng sức quá lâu, toàn thân run rẩy, mấy lần ngất đi rồi lại vì quá đau đớn mà tỉnh lại.
Cứ như vậy trôi qua hai ngày, hài tử trong bụng vẫn chưa được sinh ra, còn Nhan Đạm cũng đã dùng hết khí lực toàn thân.
Trước mắt nàng hiện ra bóng dáng Ứng Uyên, hắn mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt vẫn ôn nhu như vậy.
"Phu quân, phu quân, ta sợ là không trụ được nữa rồi." Ý thức của Nhan Đạm càng ngày càng mơ hồ, thai như dường như cũng chậm rãi không có động tĩnh nữa, Nhan Đạm phát ra âm thanh yếu ớt lại vô lực.
"Cứu mạng, ai, ai tới cứu ta...."
Lúc này, Địa Chỉ đột nhiên từ trong bụng Nhan Đạm bay ra, Bộ Ly hoàn cũng phát ra hào quang, hai đạo kim quang chiếu sáng quanh thân Nhan Đạm, linh lực không ngừng rót vào trong thân thể nàng, một lát sau, Nhan Đạm chậm rãi mở đôi mắt ướt át ra, nức nở nói, "Phu quân, lúc nào cũng là chàng..."
Nhan Đạm mạnh mẽ chống đỡ ngồi dậy, đưa tay dò xét phần bụng, chỉ thấy thai linh càng ngày càng yếu ớt, gần như không tìm được.
Nhan Đạm hốt hoảng không thôi, nhưng vẫn ép buộc bản thân phải tỉnh táo lại, "Trước kia ta từng đọc trong sách thuốc, nếu phụ nhân khó sinh, có thể mổ bụng lấy hài tử ra."
Chuyện cho tới bây giờ, cũng chỉ có thể đánh cược một lần.
Nghĩ xong, Nhan Đạm lập tức thi pháp biến ra một cây đao, cắn răng nhắm mắt, mổ bụng mình ra.
Đau đớn kịch liệt khiến cho toàn thân nàng phát run, gần như ngất đi, nhưng nàng vẫn cắn răng liều chết kiên trì, dùng hết tia khí lực cuối cùng, hoàn thành mổ bụng.
Nhan Đạm mặt không còn chút máu, bờ môi trắng bệch che kín vết máu không ngừng run lên, nàng chậm rãi mở to mắt, nhìn xuống bụng, thì ra là do cuống rốn quấn lấy cổ hài tử, Nhan Đạm vội vàng cắt đứt cuống rốn, lấy hài tử ra.
"Oa....oa...." Tiếng khóc vang dội của hài tử vang vọng khắp Dạ Vong Xuyên, một luồng ánh sáng màu vàng từ trên bầu trời chiếu xuống, phủ lên thân thể mới sinh của hài tử. Trên người hài tử dính đầy máu Nhan Đạm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, vừa sinh ra đã có thể mở mắt, đôi mắt đen láy tò mò nhìn xung quanh, trên trán có một ấn ký Tu la nhàn nhạt màu đỏ, ở giữa còn khảm một tiên điền hình hoa sen.
Mặc dù Dạ Vong Xuyên quanh năm chìm trong thê lương tịch mịch, nhưng trong mắt một đứa bé mới sinh lại tràn ngập màu sắc, một thế giới mới đang mở ra trước mắt nó, tốt đẹp như thế, hùng vĩ như thế, mà những nói nó nhìn thấy, luôn có một người dùng toàn bộ yêu thương chăm chú nhìn nó, có nàng ở đây, rốt cuộc không cần sợ hãi.
Nhan Đạm nhìn đứa bé nho nhỏ trong ngực, chỉ cảm thấy bóng tối xung quanh đều biến thành nghê hồng lưu vân, nàng không ngửi thấy mùi máu tươi mà chỉ thấy hạnh phúc, ngọt ngào, trong lòng như có một hũ mật không ngừng tràn ra,  một giọt nước mắt hạnh phúc trào ra khỏi khóe mắt nàng, nhẹ nhàng ôm hài tử vào trong lòng.
"Phu quân... ta làm được rồi... chúng ta có hài tử... Là một nam hài, lớn lên rất giống chàng." Nhan Đạm thì thào nói với bầu trời, chậm rãi mất đi ý thức, hai tay ôm thật chặt một đứa bé đang mút sữa trong lòng.
Sắc trời chiếu lên trên người Nhan Đạm và hài tử, giống như ánh trăng sáng, trong trẻo mà lạnh lùng, máu loãng nhuộm đỏ Địa giác tuyền.