hoes | 10.


minghao đã nghe thấy hết tất cả. em rất muốn chạy đến và bảo vệ mingyu trước những lời buộc tội của người anh lớn nhưng em không thể. chân em sẽ kêu lên đầy đau đớn mỗi lần em cố gắng di chuyển chúng.
minghao chán ghét chính bản thân mình. tất cả là lỗi của em. nếu như em đối xử với kim mingyu tốt hơn và đủ làm hài lòng hắn, thì có lẽ sẽ không có chuyện này xảy ra. hắn có lẽ cũng sẽ không ra ngoài tìm kiếm một chàng trai khác có thể đáp ứng được nhu cầu của hắn tốt hơn em đã từng.
"mình là một kẻ thảm hại." em tự nhủ khi cuộn tròn thân mình lại thành dạng quả bóng dưới tấm chăn dày, ngẫm nghĩ về mối quan hệ của em với mingyu.
"thật vui vì em nhận ra điều đó." một giọng nói khác đáp lại. minghao không thèm nhìn cũng biết đó là ai. em thừa biết giọng nói đó là của người vừa mới hét vào mặt bạn trai em chỉ một phút trước.
"anh đi đi." em trai nhỏ bị thương thì thầm với giọng run rẩy, nghe như sắp khóc. "em không muốn nghe một bài giảng giải mới nào của anh đâu."
junhui không thèm để ý đến mà chỉ ngồi xuống sàn nhà, bên cạnh giường của em, lấy ra một quả quýt từ hôm nhựa để bóc vỏ. có một khoảng lặng đến mức khó chịu, chỉ có thể nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ của minghao và tiếng vỏ quýt bị bóc ra.
"em biết là em luôn có thể thoát khỏi mingyu phải không? hãy bỏ mặc hắn cho một người thực sự xứng đáng với tình yêu vô điều kiện mà em cứ đâm đầu vào đi." junhui lên tiếng, anh bỏ vào miệng một miếng quýt.
anh chỉ nhận lại được một cái gì đó nghe như là âm thanh khịt mũi phản ứng từ em trai.
junhui thở dài. "minghao, em đừng tự huyễn hoặc bản thân mình nữa. rõ ràng là hắn ta đã không còn yêu em. chắc chắn rồi, hắn ta chiều chuộng em. nhưng đó chỉ là một phần hành động của hắn để che giấu mà thôi. đừng chỉ để ý đến nó mà cố giả vờ như hắn không lừa dối em."
minghao lại càng khóc dữ dội hơn.
"điều đó không hề dễ dàng chút nào, jun à."
lại có thêm một khoảng lặng khác.  không ai nói, không một ai trong hai người dám nói thêm một lời nào nữa.
junhui đang suy nghĩ xem liệu đây có phải thời điểm thích hợp để nói hay không. minghao đang ở trong tình trạng tồi tệ nhất, thật không đúng khi khiến em ấy bối rối thêm nữa. nhưng hoặc là bây giờ nói ra hoặc là sẽ không bao giờ nữa. vì vậy, junhui quyết định đứng lên và bày tỏ.
"hãy thử nó với anh đi." junhui lắp bắp. anh có thể nhận thấy lưng của minghao hơi không còn run nữa. "anh sẽ đối xử với em tốt hơn, minghao. anh sẽ bù đắp cho em, từ từ gắn kết hai người chúng ta lại với nhau."
"em không thể tin được là anh lại đang yêu cầu em lừa dối mingyu." minghao nói trong hơi thở của mình. "anh biết em yêu anh ấy nhiều đến thế nào mà."
"anh chỉ xin em một cơ hội thôi, minghao." junhui tuyệt vọng.
tình yêu của cuộc đời anh đã bị cướp mất khỏi tầm tay, và anh buộc phải chứng kiến người mình yêu phải lòng một người đàn ông khác không phải là anh. và người đàn ông kia đã coi minghao như là một lẽ đương nhiên cần phải có trong đời và vô tư hủy hoại em, một thiên thần mong manh.
"em không cần phải đáp lại tình cảm của anh đâu. tất cả những gì em cần phải làm là chấp nhận tình yêu này của anh thôi." nước mắt trực trào trên khóe mi jun.
minghao im lặng không trả lời. em không thể tưởng tượng được việc mình sẽ ở cùng với một ai khác mà không phải là mingyu.