Chapter 10: Nghiệp Duyên


Butterfly lướt đi với tốc độ nhanh chóng, cô băng qua những đồng cỏ. Bóng cô phản chiếu trên những vũng nước. Bước chân cô nhanh tới mức không để lại dấu vết.
Chẳng ai biết cô muốn làm gì, cũng chẳng ai rõ cô muốn đi đâu.
Butterfly vào khoảng độ 10 phút trước, đã quay trở lại thành Norman. Băng qua những đống xác chết chất ngổn ngang.
Trên tay cô mang theo đứa trẻ kia quay trở lại thành. Mặc cho những vết thương vẫn chưa kịp lành trên thân xác kia. Butterfly vẫn nhất quyết xuyên qua hàng tá Ma Tộc. Giao đứa bé cho một binh sĩ trong thành.
Và, quay lưng tiến lại về phía bên ngoài.
Thứ nước thuốc và tên Ma Tộc kia đưa cho cô, chỉ giúp cô khôi phục chút ít thể lực và vài vết thương ngoài da.
Cô biết chứ, Butterfly cảm nhận được mấy cái xương gãy của mình vẫn chưa có dấu hiệu của việc hồi phục. Cơn đau vẫn tấn công thẳng vào dây thần kinh của cô.
Dẫu vậy, Butterfly vẫn dùng toàn lực phi trở lại ngôi làng kia. Cô phải giải quyết tên Ma Tộc đáng nguyền rủa kia.
°
Cho đến khi chạy ra khỏi những rừng cây, thứ duy nhất mà Butterfly nhìn thấy. Chỉ là khung cảnh tan hoang, cây cối đổ gãy và xác chết của con Chimera vừa rồi.
Đôi mắt xanh lam khẽ dao động, cô từ từ tiến lại gần. Cái xác bị chia ra làm 3 khúc, bị cắt đứt bởi một đòn duy nhất.
Dứt khoát và ngọt lịm.
Butterfly có chút không tin nổi, kể cả cô cũng rất khó có thể kết thúc một con quái vật cấp cao như Chimera đơn giản như thế.
Cô chỉ cảm thấy nghi hoặc, khoảng cách sức mạnh của cô và kẻ kia cách xa đến thế sao?.
Từ đâu, một tia phản quang ánh sáng chiếu thẳng vào mắt của Butterfly. Cô nhíu mắt rồi cố gắng nhìn về phía đó.
Thứ đang phản chiếu ánh mặt trời, chính là một trong hai cây đao bán nguyệt của kẻ kia.
Cô đi tới rút cây đao ra khỏi mặt đất. Cây đao nặng khủng khiếp, cũng rất sắc bén. Giống như nó có thể cắt bất kì thứ gì vậy.
Butterfly thật sự cảm thấy rùng mình trước thứ sức mạnh của hắn ta. Hắn vung vẩy hai cây đao như này trong suốt trận đấu mà chẳng hề mệt mỏi sao? Đúng là quái vật.
So với con Chimera kia, Butterfly cảm thấy tên này còn đáng sợ hơn nhiều.
Cô lần theo vết máu trên đất, cách đó một khoảng không xa. Butterfly đã thấy kẻ mà mình muốn tìm đang nằm chờ chết ở đấy.
Cô nhanh chóng lao tới, vung kiếm lên muốn hạ sát kẻ địch. Nhưng nhìn cái tình trạng ở bắp chân hắn. Hẳn là đã trúng độc.
Butterfly thu kiếm về, quay lưng bước đi. Lòng thầm nghĩ với thể trạng đó sớm muộn hắn cũng chết.
-Chi bằng cứ mặc kệ hắn ở đấy
Butterfly vừa dặn lòng như vậy, vừa cất bước đi. Vừa đi cô lại nhớ về cái khung cảnh hắn ném bình thuốc lại cho mình. Trong lòng lại có chút ngứa ngáy.
"Cứ mặc kệ đi..."
Miệng thì nói vậy. Nhưng đi chưa được chục bước Butterfly liền quay lại. Dìu Nakroth lên vai lầm bầm ở miệng:
"Đợi ngươi khỏi ta sẽ đường hoàng giết ngươi!"
Butterfly gồng người dìu tên to xác trước mặt lên, tay cũng không quên vác theo hai thanh đao của hắn.
"Tên khốn này, ngươi nặng quá rồi đấy!.." Butterfly khó khắn nhích chân.
Cô liếc mắt nhìn xung quanh, kiếm nơi ẩn náu. Hầu hết tất cả căn nhà ở đây đều bị phá hết. May mắn vẫn còn một căn nhà còn nguyên. Dù nó có vài cái lỗ "nhỏ".
Butterfly chấm căn nhà đó, cô bước đi mạnh mẽ trong khi đang gồng trên lưng một kẻ nặng gấp đôi mình.
Vất vả lắm mới có thể dìu tên chết tiệt này nằm lên cái giường cũ ở đó. Nói là giường thì hơi quá, chính xác hơn là một tấm phản được ghép bởi nhiều miếng ván hơn.
"Phiu, tên này ăn cái quái gì mà nặng vậy?"
Butterfly đưa tay lên trán lau đi giọt mồ hôi. Miệng càu nhàu nhìn cái thân xác đang ngáp ngoải nằm bất động kia.
"Phải giải quyết đống giáp này đã"
Cô áp sát cơ thể Nakroth, tay nhanh nhảu mà tháo từng mảnh giáp một ra khỏi cơ thể anh.
Chẳng mấy chốc mà chỉ còn lại bộ đồ làm bằng vải được dệt bởi chỉ từ lũ nhện quỷ.
Butterfly có chút trầm trồ ra mặt.
"Tên này cũng giàu đấy, tiếc là thứ này lại bị hắn làm rách rồi!" Cô thầm cảm thấy đáng tiếc cho thứ trang bị cấp cao này.
Dường như cô đã quên mất việc, cô là kẻ đã khiến nó thành như vậy chăng?
Butterfly có chút chần trừ trước cái lớp áo cuối kia. Cô muốn lột nó ra nhưng khác nào cô là kẻ chẳng ra gì.
"Cứu người thôi, nhất định ta sẽ tự tay giải quyết hắn.."
Lý do khá thuyết phục.
Nhưng có vẻ nó lại vướng cái mặt nạ mà Nakroth đeo trên mặt. Cô dứt khoát cầm cái mặt nạ mà tháo thẳng ra. Vứt vào chỗ cạnh đống giáp trụ kia.
Kế tiếp đập thẳng vào mắt cô, là gương mặt của một tên Ikemen* đúng chuẩn. Butterfly có chút ngây người.
Đằng sau cái mặt nạ đáng sợ kia vậy mà lại dấu cái gương mặt như này sao. Vẻ đẹp thanh thoát, nước da trắng như da em bé. Càng nhìn càng giống một pho tượng thạch được tạo nên từ cổ tích vậy. Có lẽ điểm duy nhất nhận dạng được là Ma Tộc thì chắc phải nhìn vào đôi tai nhọn kia. Đáng lẽ hắn phải xếp vào hàng mỹ nam mới phải.
Lũ ma tộc nào cũng như vậy hết sao? Cũng quyến rũ đấy.
"Tỉnh táo lại, mình mất máu nhiều quá..."
Butterfly lắc mạnh đầu, tay sờ vào vết thương lầm bầm. Có phải là cô không biết rằng, hai vành tai cô đã nóng đỏ lên rồi không.
Cơn đau kia đã thành công trong một phần của việc viện lý do lần này.
Butterfly cắn răng lột tấm áo se kia ra khỏi người Nakroth. Để lại là cả một cơ thể rắn chắc và tuyệt mỹ.
Thật khó để tin rằng, một kẻ như Nakroth đã chinh chiến nhiều năm. Lại chẳng có lấy nổi một vết sẹo trên cơ thể này.
Butterfly trầm trồ, mấy tên ở Thành Chiến Binh còn chẳng bằng một phần của gã trước mắt. Có chút choáng ngợp.
Dẹp ngay cái ý nghĩ vớ vẩn trong đầu, Butterfly bắt đầu tập chung vào việc chính.
Cô nhanh chóng nhai nát mớ lá thuốc mà mình lấy về gần đấy. Xong cũng tiện tay đánh lửa đun lấy chút nước nóng.
Mọi cử chỉ hành động đều nhanh gọn, từ việc lấy nước nóng lau qua vết thương đến việc đắp thuốc và băng bó.
Hoàn hảo một cách không thể chê vào đâu được.
Butterfly chợt phát hiện một vấn đề, nếu cô không nhanh chóng loại bỏ chất độc ra thì băng bó còn có tác dụng gì chứ.
Cô ngay lập tức rút ra một con dao găm nhỏ. Nhằm vào vết cắn trên chân Nakroth mà rạch ra từng chút một.
Một dòng máu đen chảy dài theo bắp chân. Mùi tanh của máu sộc thẳng vào mũi.
Butterfly liền dùng miệng mà hút thẳng đống máu độc đó ra bên ngoài. Với cái cách sơ cứu kiểu này ít nhiều cũng giúp tên đáng chết này giữ được mạng.
Với cả, Butterfly không nghĩ được nhiều đến thế. Cứu anh vẫn cấp bách hơn việc suy nghĩ hay tìm khác nhiều.
Cô cứ lặp lại như vậy suốt, cho đến khi không còn máu đen chảy ra nữa thì thôi. Đến lúc này thì trời cũng dần nhá nhem tối rồi.
Butterfly khẽ đưa tay lên miệng quệt đi vệt máu còn xót lại.
Trong cái ánh lửa bập bùng này mờ ảo này, Butterfly cũng dần kiệt quệ. Chẳng biết từ bao giờ đôi môi cô đã tím ngắt lại.
Đầu óc cô lảo đảo, cô bắt đầu thấy không ổn. Butterfly chống tay lên muốn đứng dậy, nhưng giờ cả hai cánh tay cô mềm nhũn.
Chẳng còn một chút sức lực nào xót lại, ý thức cô cũng bị chôn vùi bởi sự mờ mịt.
Butterfly nhíu mày, không nghĩ rằng cứu người mà thành ra bản thân mình lại bị trúng độc ngược lại.
Trong cái ý thức mong manh được duy trì bởi ý trí. Cô nói ra vài từ cuối cùng:
"...t..a ..sẽ đòi.cả vốn lẫn..lã..i"
Butterfly chính thức nhất lịm đi.
...
"Loại ngu ngốc như cô vẫn là mới gặp lần đầu?.." Tiếng quát mắng văng vẳng bên tai cô. Butterfly cũng chẳng còn sức để tâm nữa.
Cô như đứng ở một nơi vô định, mờ nhạt và không mục đích. Butterfly chẳng thể thấy gì ngoài màn đêm tối vĩnh hằng này.
Cho đến khi sau lưng cô, dường như một tiếng gọi thân thuộc vang lên.
'Chị!'
Butterfly ngoái lại nhìn, một đứa trẻ với mái tóc màu bạc. Đôi mắt xanh dương chạy tới bên cô với vẻ vui mừng.
"A-Allain?"
Butterfly giang tay ra như muốn đón lấy. Nhưng cậu lại chạy xuyên qua cả cơ thể cô. Khung cảnh bắt đầu thay đổi.
Thành Chiến Binh hiện ra trước mắt.
Nơi này vẫn vậy, cổ kính và có chút hoài niệm. Butterfly vẫn nhớ như in cái khung cảnh khi ấy.
Cái ngày mà hai đứa còn nhỏ, còn đang ở cái tuổi cắp sách đi học. Nhưng đã phải cầm kiếm và chiến đấu như lũ thú hoang.
Butterfly nhớ chứ, về cái khoảng thời gian đầy mệt mỏi đầy đau đớn ấy.
'Chị này, khi lớn lên và rời khỏi đây. Có điều gì chị muốn làm không?'
'Tìm bạch mã hoàng tử của đời mình..'
Butterfly cảm thấy chút ngại ngùng khi nghe câu nói của chính mình khi ấy. Khi mà cô vẫn còn tin vào những câu chuyện cổ tích đầy viển vông.
'Chị, mạnh mẽ thật đấy...' Cậu bé cười đáp lại.
'Tại sao?, Chị không mạnh mẽ một chút nào'
"Chị chưa từng mạnh mẽ cả..."
Chưa từng!
°
'Chào con gái. Con đang làm gì ở đây vậy?'
Một người phụ nữ diễm lệ, với gương mặt xinh đẹp. Mặc trên mình một bộ đầm quen thuộc của giới quý tộc.
Gương mặt tươi cười đang vẫy tay với Butterfly.
Cô cho chút đần người ra, xong mới phản ứng lại.
"Đây là đâu vậy? Bà là ai?"
Người phụ nữ đó nhìn rồi cười thành tiếng khúc khích. Chỉ tay vào mình hỏi lại.
'Con không thấy quen sao?'
Butterfly bây giờ mới ngờ ngợ ra rồi giật mình lùi lại quát lớn.
"Tên khốn, ngươi lại dám giả gái lừa ta!"
Người phụ nữ trước mắt xem được một màn này thì bỗng cười phá lên. Cảm giác bà ấy đang cười đến mức chảy cả nước mắt.
Butterfly lần này thì ngốc thật rồi.
'Ta không phải thằng bé, con gái. Nhưng thật sự rất thú vị đấy chứ.'
"Vậy bà là ai?"
'Ta chỉ là một linh hồn lạc lõng thôi, cô bé à..'
'Đôi khi con cảm thấy hối hận khi đưa ra một quyết định nào đó. Nhưng cũng đừng ngần ngại mà đặt lòng tin vào nó.'
'Con rất thuần khiết, con gái. Ta biết con có nhiều thứ muốn hỏi. Nhưng hãy để cho đứa con trai ngốc của ta giúp con giải đáp nhé...'
'Hãy cứu thằng bé, khỏi vũng lầy đó...cầu xin con..'
Bà cười hiền từ rồi khẽ vẫy tay chào tạm biệt Butterfly. Sau lưng cô như có một lực hút mạnh mẽ kéo cô về sau.
Butterfly trở nên chới với khi cố với tay lại về phía người phụ nữ.
"K-khoan đã..."
°
Đồng tử xanh lam co lại tức thì. Butterfly mở to mắt ráo riết nhìn xung quanh.
Vậy là cô chưa chết, vậy cuộc trò chuyện đó cũng chỉ là mơ?
Tự nhiên cô lại thấy đầu mình hơi nặng, cả người mình nữa. Khi cô nhìn lại thì đã thấy mình nằm trong lòng của một gã đàn ông lạ mặt rồi.
Tâm trí cô sụp đổ ngay tức thì, rốt cuộc là tên khốn nào lại dám làm thế với cô. Cô sẽ giết hắn!!!
"Tỉnh rồi à đứa con gái ngu ngốc!"
Giọng nói này có chút quen tai a, Butterfly khẽ quay đầu lại. Nhưng mái tóc dài màu bạch kim lại che mất tầm nhìn cô.
Butterfly giật mình nhảy dựng ra phía xa về thế thủ. Cô đưa mắt nhìn kẻ kia.
"Tên khốn! Ngươi...." Butterfly nghiến răng.
"Ta cũng muốn hỏi điều tương tự đấy,..." Nakroth lia đôi mắt màu đỏ máu về phía Butterfly.
"Ta chẳng có gì để nói với ngươi cả!"
" Mạnh miệng thế thì xem ra hồi phục cũng không ít đâu, nhưng coi chừng cái xương sườn!"
Nakroth vừa dứt lời Butterfly liền cảm nhận cơn đau điếng nhói lên bên hông. Cô khụy xuống, cơn đau này còn lớn hơn hôm qua. Cảm giác như cả khớp xương bị ngoáy lên vậy.
"Dĩ nhiên là đau hơn rồi, cơ thể cô vừa được giải độc nên tất nhiên vẫn còn rất yếu. Tốt nhất đừng cố gắng nhe nanh với ta.."
"Ta nhất định sẽ giết ngươi!!" Cảm giác như bị chọc kháy, Butterfly như một con mèo đang xù lông giận dữ.
"Chưa thấy đứa nào ngốc tới mức rút độc của một con Chimera bằng mồm đấy!" Được đà Nakroth càng xỉa xói Butterfly nhiều hơn.
Butterfly ôm phần sườn đang bị cơn đau dày vò nhìn Nakroth đầy oán hận.
Nhưng, cô khẽ mở to mắt. Anh đã gục trong tư thế ngồi từ bao giờ. Và mấy vết thương cũ kia lại đang chảy máu liên tục.
Bây giờ Butterfly mới nhận ra, Nakroth không chỉ lôi mạng cô về từ tay Tử Thần. Còn thức xuyên đêm chỉ để canh chừng.
Cảm giác như anh và cô đang liên tục cho đi và nhận lại của nhau hàng đống món nợ nghiệp duyên này vậy.
Butterfly vội vàng đi tới, cơn đau này quả thật gây cản trở quá nhiều. Bị chém còn chẳng đau bằng bây giờ.
Cô hẳn cũng nhận ra, với tình trạng của cả hai bây giờ. Nếu bị tấn công cũng chẳng còn sức phản kháng.
Butterfly lê thân tới, vừa rồi vận động hơi mạnh. Giờ phải trả giá rồi đây.
Butterfly chắc nịch khẳng định.
Đây chính là nghiệp duyên!!!

[End]
2555✏

(*) Ikemen: ý là chỉ một gã đẹp trai, ưa nhìn