Chương 1


Đoảng Xoảng .... Một tiếng ngất quảng phát ra tạo nên âm thanh của sự đổ bễ .
Đùng_____ giây phút lúc ấy tưởng chường như mọi thứ đã chết lặng đi một phát súng đã lấy đi một mạng người . Màu máu loang trên cánh hoa giấy trắng ngà tựa như một tờ giấy trắng mong manh bổng chót nhiễm lấy thứ mùi tanh nồng của màu máu .
Vẻ mặt thật tuyệt vọng chết mà không được nhắm mắt ... rồi linh hồn ấy sẽ biến thành ngả quỷ xé xác các người lũ....
Phù Thuỷ đáng chết
Tít_______ âm thanh vang vọng trong đầu làm cô bé ấy thiếp đi
Thật xui cho bọn phù thuỷ ấy vì đã để xót lại một con thỏ non ở đây rồi nó sẽ lớn dần trở thành một loài thỏ dại sự hận thù sẽ bám lấy tâm trí nó , rồi một ngày nào đó ý chí ấy sẽ lớn dần . Khi thiếp đi nhưng cô vẫn không quên nắm chật lấy hai tay và cả con dấu đen ấy...
Năm 20**.
"lũ chết tiệt" cô đạp mạnh vào đầu của một tên lính "đừng có đưa cái vẻ mặt yếu đuối ấy trước mặt tôi"
Anh ta vẫn không nói gì chỉ im lặng lắng nghe
Chật_*thật khó chịu* cô liếc nhìn một cái rồi quay lưng đi
"Bình tỉnh đi cự giải cậu nên nhớ tôi mới là người nắm quyền chỉ huy ở đây đấy" anh ta thờ ơ đáp nhìn kẻ đang mất trí trước mắt
"Lằng nhằn nói hay thì mau giải quyết chuyện này đi" nói bằng giọng ngang bướng
"Cậu mau cút đi nhanh đi rồi tôi giải quyết nó êm đẹp"
"Phiền" cô bỏ đi vào rừng
"Rồi cô ta đi rồi đấy giờ cậu muốn ta nói chuyện một cách vui vẻ chứ" anh đi lại ngồi kế bên tên lính đang bị trói
"Anh... tôi không có gì để nói với anh cả đội trưởng" thẳng thắng
"Vậy sao nhưng tôi lại có rất nhiều đấy" anh liếc nhìn hắn ta từ trên xuống
"Bọn chúng tạo dấu ấn lên người anh từ khi nào chứ" anh liếc nhìn cánh tay đang in một con dấu đen
Đây là khi một con người khao khát một sức mạnh mà bán cả linh hồn cho lũ phù thuỷ để có được sức mạnh đấy nếu như in dấu ấn thành công thì chứng tỏ họ sẽ là giặc .
"Ngài ấy là tất cả ngài ấy cho ta thứ mà ta chưa từng dám nghĩ tới ta sẽ bảo vệ ngài ấy bằng mọi giá"
"Thật lạc đề"
"Đội trưởng ma kết sao ta không giết hắn đi cho rồi sao lại phải hỏi những câu vô nghĩa đó"
"..." anh ngẫm nghĩ một lát rồi ra quyết định "khoang đã ta có một suy nghĩ mới lạ , lôi hắn về trụ sở bỏ vào phòng giam trắng"
Phía trong khu rừng .
Không biết cự giải đã đi bao nhiêu dặm rồi nhưng cơn tức vẫn không phai nhoè đi . Miệng cô không ngừng lẫm bẩm
"Chết tiệt chết tiệt sao hắn lại có thể phản bội lại tổ chức chứ thứ dấu ấn chết tiệt , khoang đã nhìn con dấu ấy..." bổng dừng lại suy ngẫm
*con dấu ấy hình như đang đỏ dần lên thì phải* cô bắt đầu nhớ lại * vậy việc này chứng tỏ hắn không khống chế được sức mạnh nếu không tìm cách loại bỏ con dấu ấy hắn ta sẽ bị thiu rượi mất*
*mà khoang tại sao mình phải quan tâm việc sống chết của cái tên hắc dịch ấy chứ hắn đáng chết mà* nở một nụ cười mãn nguyện
Cái chết sẽ đến sớm với những lũ tham ô dục vọng thối nát .
Xoạch... tiếng lá đung đưa ở bụi cây gần đó
Cự giải bắt đầu cảnh giác thủ thế cô rút khẩu súng ra nhắm vào bụi cây nơi phát ra tiếng động , từ từ từng bước từng bước một cô đi lại chỗ đấy một cách im ắng không phát ra tiếng động , bàn tay dần dần đưa ra vén lá ra một bên
Xoạch__ một con thỏ trắng nhảy ra
Cô khẽ thở phào nhìn con thỏ rồi cười nhẹ . Tay đặc ngay túi quần rút ra một con dao quăng thẳng lên trời cao phi về phía trước .
Phật___ một màu máu tứa ra nhiễu xuống cánh tay rồi rơi xuống mặt đất
"Ha ha trốn kĩ thiệt" một tiếng cười giòn phát ra "mau xuống đây lấy thuốc giải đi không thì ngươi sẽ chết rất sớm đấy"
"..." im ắng không đáp lại chỉ khẽ nhăn mài
Chật_ cô khẽ trệ môi "thật là khinh người quá đi không xuống thì thôi vậy" cô thẩy lọ thuốc qua một bên rồi xoay người bỏ đi
5p
10p
15p vẫn chưa có động đậy gì
Đến một lúc dường như mùi hương ấy đã biến mất thì cô ta mới phi xuống đất nhặt lọ thuốc lên nhìn ngắm nghía một hồi rồi vức đi
"Thiệt là lừa người quá đi đây mà là thuốc giải gì chứ" không chút đề phòng
RẦM__ cự giải lao như bay lại bóp chặt cổ cô ta dọng mạnh xuống đất , dường như nghe được cả tiếng nức của xương âm thanh của sự đau đớn được thót ra tứ cái miệng nhỏ xinh này . Cự giải vẫn ở đó chờ đợi cô vẫn chưa rời đi giờ là lúc sự khiên nhẫn của cô đã được đền đáp . Cô rút con dao bạc ra lướt nhẹ trên khuôn mặt xinh đẹp này rồi duy chuyển xuống cổ nhân lúc cô ta còn trong cơn đau cự giải đã dứt khoát đâm thẳng xuống cổ cô .
Xoạch Phật_ một mũi tên xẹt qua má cự giải lao thẳng vào cây , cự giải vội đứng dậy nhảy ra xa
"Chết tiệt mình còn chưa giết được ả phù thuỷ kia mà , thật là muốn giết trước cái kẻ phá đám kia quá"
"Chị Song Ngư" một cô gái lao ra đứng trước mặt cô phù thuỷ làm lá chắn , thủ sẵn bộ cung tên
Cự giải mở to hai mắt ra nhìn điều làm cô ngạc nhiên không phải là cô ta bảo vệ cô phù thuỷ kia mà là cô ta là con người mà
"Con người... cô đang biết mình đang làm gì không mau cút qua một bên đây không phải là cái chỗ để chơi đùa" cự giải quát lớn
Nhưng cô ta chả mỉa mai để ý mà còn chỉa thẳng mũi tên về phía cự giải
"Mau tránh xa chị ta ra dù cho có là người của quân đội đi chăng nữa ta cũng sẽ giết hết ta sẽ không ngán mà bị quân đội các ngươi truy sát đâu"
"Chết tiệt cô đang nói cái quái gì vậy ta là người một đội đấy nếu không muốn bị chết oan thì mau cút ra cho người lớn làm việc"
"Người nên biến đi là cô mới phải"
*nhìn cái con nhỏ trước mặt kìa không biết tính toán à ta ăn đứt nhà ngươi đấy* ngẫm nghĩ rồi rút súng ra
"Song tử dừng lại chị đã bảo không được đi ra đây mà em không phải đối thủ của cô ta đâu" song ngư nhăn mài , khó nhọc đứng dậy
"Chị im đi em vừa cứu chị một mạng đấy dù sao em cũng lớn rồi và em biết mình nên làm gì"
*chị em* cô khẽ nhướng mài "chặc ngu ngốc ngươi nên để ta dạy một khoá học để phân biệt đâu là thứ nên thủ tiêu"
"Ngươi im đi phù thuỷ thì cũng có phù thuỷ tốt và xấu nếu không phân biệt được đâu là phù thuỷ nên giết thì đừng có đi làm quân trinh sát"
_________________________
Hết chương 1